logo

4

Kết luận: ngoại tình.

Còn tôi – bị phạt 500 tệ vì báo án sai.

Lúc tôi nộp phạt, Ngô Tân vừa ôm eo Kỳ Mạc Lệ đi ra, nhìn tờ biên lai trong tay tôi, mặt đầy vẻ tiểu nhân đắc chí:

“Báo án giả, đúng là cô rồi. Tưởng công an là nhà mình mở chắc? Muốn làm gì thì làm?”

“Tôi nói cho cô biết, tôi và Mạc Lệ quay lại rồi! Cô ấy hơn cô cả vạn lần! Dẫn đi đâu cũng nở mày nở mặt, khác hẳn cô – chỉ biết bôi tro trát trấu vào mặt tôi!”

“Cô đừng tưởng tôi không biết cô báo công an để bớt chia nhà, mơ đi!”

“Cô là người đòi ly hôn, giành nuôi con, thì phải lấy một nửa căn nhà ra đổi, không thì tôi kéo dài cho cô nát luôn!”

“Lưu Nguyệt, cô năm nay 32 rồi đấy, thu nhập cũng chẳng ra gì. Vài năm nữa già xọm, không đẻ nổi, còn thằng nào thèm lấy? Cô dùng nửa căn nhà đổi lấy vài năm thanh xuân và chỗ dựa về già – lãi rồi còn gì!”

Ngô Tân đắc ý nhìn tôi như thể chắc chắn tôi sẽ quỳ xuống van xin, hoặc ít nhất là bị làm nhục tới mức không ngóc đầu dậy nổi.

Xung quanh là đám đông chen chúc. Trụ sở công an đặt ở trung tâm thương mại, người qua kẻ lại đông như kiến.

Lời hắn lôi kéo cả đám người đến hóng chuyện.

Tôi nhìn tờ biên lai, khóe môi khẽ nhếch.

Thứ tôi cần đã lấy được rồi, sợ gì lời lẽ rác rưởi của hắn?

Tôi nheo mắt nhìn hắn như nhìn đồ thiểu năng:

“Chắc mày địt hơi mạnh với con cave trong nhà nghỉ nên não bị tinh trùng làm tắc rồi đúng không?”

Mặt Ngô Tân lập tức đen kịt:

“...Lưu Nguyệt, cô đừng quá đáng!”

Tôi đập lại không chừa một kẽ hở:

“Quá đáng là ai? Mặt mày dày thế hả? Ngoại tình rồi còn mồm to mắng tôi già, muốn tôi làm cái slide chiếu lên họp lớp, kể mày ra oai lừa đảo, bồ bịch, tiếc kem của con gái, rồi còn mơ tôi ra đi tay trắng? Để đồng nghiệp, sếp của mày chiêm ngưỡng phẩm giá rẻ rách của mày luôn không?!”

Giọng tôi vang dội trong phố xá ồn ào, từng chữ như đinh tán vào mặt Ngô Tân, đập nát tự trọng rách nát còn sót lại của hắn.

Mấy người đứng xung quanh lập tức ồ lên:

“Ui zời, cái drama này đúng đỉnh!”

Một cậu trai cầm điện thoại quay TikTok gí sát mặt Ngô Tân.

“Không mua kem cho con gái? Làm bố mà keo kiệt vậy sao?”

Một bà cô xách giỏ rau, tặc lưỡi lắc đầu:

“Trời đất ơi, loại đàn ông gì mà cạn như vậy trời…”

“Slide chiếu nhóm Zalo á? Chị này gắt thế, chơi social death luôn!”

Đám thanh niên xung quanh vỗ tay cười rần rần, háo hức hóng tiếp diễn biến.

Lời đàm tiếu dâng lên như thủy triều: “Tra nam”, “không biết xấu hổ”, “xứng đáng bị nhục mặt!”

Ngô Tân chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị lột trần giữa phố, chuyện ngoại tình bị bày ra trước bao con mắt như thế.

Mặt hắn tím tái như gan heo, gân cổ giật giật, miệng lắp bắp định nói gì đó nhưng không bật nổi một chữ.

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng lạnh như băng:

“Nhà và quyền nuôi Đồng Đồng – tôi lấy hết. Nếu không, tôi thật sự sẽ làm cái PPT đó đấy.”

“Ngày mai, gặp nhau ở cục dân chính.”

Ngô Tân trợn mắt đỏ ngầu:

“Không đời nào! Tao không bao giờ ra đi tay trắng!”

Nói rồi, hắn kéo Kỳ Mạc Lệ chạy trối chết khỏi đó.

Tối hôm đó, Ngô Mai gọi điện đến:

“Lưu Nguyệt, nhà nào chẳng có chuyện xấu, sao em cứ phải làm ầm lên cho người ta cười chê vậy?”

“Dù nó ngoại tình thì ly hôn cũng đâu có chuyện tay trắng? Nhà là em với A Tân cùng đứng tên, chia cũng phải chia đôi chứ em?!”

Giọng nói thì ngọt như đường, nhưng lời lẽ thì ghê tởm như thuốc độc.

Trước kia nể tình chị chồng, tôi còn nhẫn nhịn xã giao.

Giờ?

“Tại sao không làm ầm lên?”

“Chính vì nhà này dơ nên tôi phải bới ra ánh sáng! Không thì chẳng khác nào tôi tự tay tặng nhà cho lũ rác rưởi như các người!”

“Sao? Sợ tôi không ly, thì em trai chị không có tiền tổ chức tiệc lên đại học cho con chị à?”

Ngô Mai bị tôi mắng cứng họng.

Làm chị dâu sáu năm, tôi quá hiểu con người cô ta – ngoài mặt thật thà, bên trong toàn tính toán.

Cô ta lợi dụng sự sĩ diện của Ngô Tân, bám dai như đỉa hút tiền, móc hết của tôi và hắn.

Căn nhà của tôi và Ngô Tân nằm trong khu học tốt, giá cao ngất.

Tại sao Ngô Mai cố tình đẩy Kỳ Mạc Lệ tới gần em trai mình?

Vì Cô ta muốn hai đứa quay lại, để Ngô Tân ly dị với tôi.

Cô ta biết rõ, không ai đủ tiền bù cho người còn lại để giữ nhà, nên chắc chắn sẽ phải bán.

Tiền chia được, cuối cùng cũng chui vào túi Cô ta.

Ngô Mai chính là đạo diễn thật sự sau hậu trường!

Biết vậy, tôi quyết định đổ thêm dầu vào lửa.

Tôi gọi điện cho Kỳ Mạc Lệ.

Không ngờ, con đàn bà này vừa nghe máy đã lải nhải:

“Cô biết không, lần gặp lại đầu tiên, A Tân nói với tôi – mấy năm nay, chưa một ngày nào quên tôi…”

Tôi im lặng, cô ta tự biên tự diễn:

“Nếu được quay lại, anh ấy sẽ không bao giờ buông tay tôi.”

Kỳ Mạc Lệ cười đắc ý như con cáo, biến trò mèo chó ngoại tình thành tình yêu đích thực.

Tôi lạnh lùng cắt lời:

“Nếu anh ta yêu cô thật lòng, tại sao không dứt khoát ly hôn với tôi, cho cô cái danh phận?”

Cô ta cứng họng.

Tôi tự trả lời:

“Cô tham cái gọi là ‘tiền’ và ‘địa vị’ của anh ta.”

“Còn anh ta thì thèm chút cảm giác mới mẻ còn sót lại của tình đầu.”

“Tình cảm của hai người chỉ là trao đổi xác thịt và hormone, đến chó còn muốn nhổ nước bọt, vậy mà cô bẻ cong được thành ‘tình yêu vĩ đại’? Mồm cô nên đi viết ngôn tình đi!”

“À mà, làm tiểu tam vô dụng như cô, cũng hiếm đấy!”

“Giờ Ngô Tân không dám ly hôn là vì sợ mất tiền. Cô ấy không đáng giá bằng số tiền anh ta giữ.”

Tôi giả vờ tốt bụng chỉ đường sống:

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần