Cha tôi vừa mới cưới mẹ kế, bà ta hống hách kiêu căng, suốt ngày bắt nạt tôi và em gái.
“Hai cái đồ của nợ tụi bây, chờ tao có con rồi sẽ tống cổ chúng mày ra khỏi nhà, khà khà khà!”
Thế nhưng tôi lại ôm chặt lấy em gái, trong mắt chẳng hề có chút sợ hãi nào.
Cha tôi từng nói: “Gà càng kiêu ngạo, thịt càng ngon.”
Nhìn dáng vẻ mẹ kế ngày càng giống gà mái, tôi nghe thấy cha đứng bên cạnh lẩm bẩm:
“Đợi đến tiết Thanh Minh, là có thể giết gà máu tế tổ đổi vận rồi.”
1
Trước mặt cả làng, mẹ kế vung vẩy hai cánh tay chạy về phía tôi và em gái.
Giống hệt một con gà mái vụng về, cố bay mà không sao cất nổi cánh.
“Bây giờ trong nhà này tao là người quyết định, tao đại từ bi mới cho hai đứa mày ở lại, đừng có mà không biết điều!”
Bà ta vừa phát ra tiếng cục… cục… từ trong cổ họng, vừa trợn trừng mắt nhìn chúng tôi.
Tôi ôm chặt em gái, ngoan ngoãn gật đầu.
Mẹ kế lúc này mới hài lòng, kiêu căng quay sang khoe khoang với đám hàng xóm đang vây lại xem.
“Cường Tử đúng là có phúc, cưới được cô vợ biết lo liệu như vậy, sau này chắc chắn ngày càng khấm khá!”
“Đúng đó, vợ Cường Tử vừa xinh đẹp lại thẳng thắn sảng khoái, chúng ta cầu còn không được ấy chứ.”
Hàng xóm xung quanh đều hiểu ý mẹ kế, vội vàng lên tiếng tâng bốc.
Nghe được mấy lời ca tụng đó, khuôn mặt mẹ kế liền rạng rỡ như nở hoa.
Bà ta ngẩng đầu cao đến mức như muốn chạm trời.
Tiếng cục… cục… trong cổ họng cũng ngày càng rõ rệt.
Tôi và em gái nhìn nhau, chẳng ai nói một lời.
Chỉ biết mở to mắt, nhìn từng lớp lông tơ mịn như sợi chỉ dần mọc ra trên thân thể mẹ kế mà mắt thường gần như không thể nhận ra.
Khi về đến nhà, cha tôi mặt nặng như chì ngồi trong sân.
“Các con không lỡ miệng nói gì chứ?”
Tôi và em gái vội lắc đầu.
Cha tôi hừ lạnh:
“Hừ, sắp đến ngày giết gà máu tế tổ rồi. Kẻ nào dám làm hỏng việc lớn của làng, tụi bây biết hậu quả thế nào rồi đấy.”
Tôi và em gái gật đầu lia lịa.
Đúng lúc đó, tiếng cục… cục… lại vang lên.
Mẹ kế đã về.
Cha tôi vội đứng dậy, đem chỗ hạt khô đã chuẩn bị sẵn trong cái mẹt rải hết xuống đất.
Nào là hạt dẻ cười, hạnh nhân, hạt mắc ca, hồ đào…
Tôi và em gái nuốt nước bọt ừng ực, nhưng chẳng ai dám lén nhặt lấy một hạt.
Đây đều là đồ cúng cho tổ tiên, kẻ nào ăn vụng sẽ bị tổ tông tìm đến lúc nửa đêm, sống không bằng chết.
Chỉ có mẹ kế là hoàn toàn không hay biết gì.
Bà ta nhón nhón hai chân bước đến, thân thể khom xuống thành một dáng cong quái dị, vươn cổ mổ lấy từng hạt khô trên đất, không nhai, chỉ nuốt chửng.
Trong mắt cha tôi ánh lên vẻ hài lòng.
Ông ta lấy bánh a giao đã chuẩn bị, cắt thành từng khối nhỏ, lại rải xuống đất.
“Ăn thêm đi, những thứ này đều bổ khí huyết cả đấy.”
Tôi và em gái run rẩy rùng mình.
Bổ khí huyết chỉ để đến ngày giết gà máu, máu tuôn ra càng nhiều thôi.
Mảnh đất nhuốm đầy máu đó mới được tổ tiên ban cho phúc lành đặc biệt.
2
Mẹ kế không phải là “con gà máu” đầu tiên của làng.
Cách đây mấy trăm năm, làng tôi đã có phong tục giết gà tế tổ vào dịp Thanh Minh.
Nhưng dần dần mọi người thấy gà quá nhỏ, liền chuyển sang dùng lợn, bò - những loài gia súc lớn - để tỏ lòng thành kính với tổ tiên.
Đến mức này thì mọi chuyện vẫn còn coi như bình thường.
Rồi vài chục năm về trước, có một nhà trời long đất lở, túng thiếu đến nỗi không còn vật nào để cúng. Họ sợ thiên hạ dị nghị, liền sang làng bên bắt trộm một cô gái, cho cô ấy giả dạng thành hình gà rồi đem đến mả tổ sát hại.
Dân làng bàn tán ầm ĩ, chửi họ là xúc phạm trời đất, sớm muộn gì cũng sẽ phải chịu báo ứng.
Nhưng báo ứng đâu chẳng thấy, trái lại, vận mệnh nhà ấy bỗng nhiên thay đổi.
Lên núi thì chim thú vỗ đến tận mặt, đi ngoài đường thì lượm được tiền bạc, vào sòng bạc thì cứ đánh liền thắng.
Chỉ trong một năm, họ từ kẻ tay trắng trở thành nhà giàu nhất làng.
Ngoài miệng người ta vẫn chửi họ phản thiên hại đạo, nhưng năm sau, đến Thanh Minh, lại có vài gia đình khác lén lút thuê mướn hoặc mua người đem đến mả tổ cúng thay.
Ai nấy thấy vậy, càng ngày càng tin, giết người càng giống gà thì năm sau vận thế càng may.
Thế là mọi người tranh nhau khoác cho người khỏe mạnh bộ dạng con gà để đem ra mả tổ.
Phong tục ấy cứ thế được lưu giữ lại.
Cho tới bây giờ, vì bị siết chặt quản lý, dân làng không thể tiếp tục mua người về làm lễ nên thành thử mỗi nhà luân phiên nuôi một con “gà máu”.
Tần suất tế lễ cũng đổi từ một năm một lần thành năm năm một lần.
Cũng vì thế, trước kia một con gà máu chỉ cần máu phủ kín mộ một gia đình là đủ; giờ đây một con gà phải cho máu phủ khắp mọi ngôi mộ trong làng.