Kỷ phu nhân gật đầu ra vẻ suy tư, tiếc nuối nói: "Thật là lãng phí tài năng của con bé, nếu không chắc chắn đã có thể tiến xa hơn."
Nhìn vẻ mặt phức tạp của Tô Đình, trong lòng tôi chợt nảy ra một ý, liền lấy cớ ra ngoài gửi tin nhắn, cầm điện thoại đứng dậy.
Ba ngày sau, tôi nhờ tiểu thư nhà họ Lý nhân danh chính mình, hẹn Tô Đình đến một quán bar gần trường cấp ba của cô ta.
Bố tôi vì để sắp xếp cho Tô Đình nên đã đặc biệt tìm cho cô ta một ngôi trường học phí đắt đỏ nhưng kín tiếng.
Tô Đình còn tưởng rằng tiểu thư nhà họ Lý muốn kết bạn với mình nên lập tức đồng ý, trang điểm lộng lẫy rồi đến quán bar.
Sau khi cô ta đi, mẹ tôi dẫn theo trợ lý đi thẳng đến bệnh viện kia, định để cho con tiểu tam đó phá thai.
Còn tôi thì ngồi trong phòng riêng của quán bar, cười tươi như hoa nhìn Tô Đình.
Ngồi bên cạnh tôi là Kỷ Bách Đạt, tiểu thư nhà họ Lý, và cả những người đã từng tỏ ra "hòa nhã" với cô ta trong bữa tiệc.
Sắc mặt Tô Đình lập tức cứng đờ, gượng cười hỏi tiểu thư nhà họ Lý: "Không phải chị nói chỉ có hai chúng ta đi chơi thôi sao? Sao lại còn có..."
Đến nước này, tiểu thư nhà họ Lý cũng không giả vờ nữa, nhìn Tô Đình từ trên xuống dưới, cười lạnh một tiếng: "Đừng có tự dát vàng lên mặt mình nữa. Nếu không phải Tô Dao bảo tôi gọi cô đến, cô nghĩ tôi muốn gặp cô chắc? Con gái riêng của tiểu tam, nhìn cô thêm một giây tôi cũng thấy ghê tởm!"
Tô Đình không thể tin được nhìn tiểu thư nhà họ Lý, lại bị dáng vẻ gật đầu tán thành của những người khác đâm cho đau nhói.
Ngay cả Kỷ Bách Đạt cũng thản nhiên nói: "Lúc trước nói chuyện với cô chẳng qua là vì tôi thua cược thôi, chứ đối với cô tôi chẳng có nửa điểm suy nghĩ nào đâu."
Lời của Kỷ Bách Đạt như rút đi phòng tuyến tâm lý cuối cùng của Tô Đình.
Cô ta mắt đẫm lệ, run rẩy chỉ tay vào tôi: "Tô Dao, cô quá đáng lắm! Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì? Thân phận con gái riêng là do tôi có thể lựa chọn sao? Dựa vào đâu mà cô sỉ nhục tôi như vậy?"
Tôi đang nâng tách cà phê lên chuẩn bị uống, nghe vậy trong mắt thoáng qua một tia chế nhạo, chậm rãi ngẩng đầu nhìn cô ta: "Tô Đình, nói vậy là cô cảm thấy mình rất vô tội?"
Tôi cười lạnh một tiếng, vỗ tay, một nhân viên phục vụ bước tới, đưa cho Tô Đình một ly rượu.
Tô Đình thiếu kiên nhẫn đẩy ra, ánh mắt vô tình lướt qua cánh tay của người phục vụ, như bị bỏng, cô ta đột ngột lùi lại mấy bước, kinh hãi hét lên: "Liễu Như Yên, không phải mày chết rồi sao?"
Người phục vụ đó từ từ ngẩng đầu lên, dưới mái tóc dày là một khuôn mặt bị hủy dung, vùng da được cấy ghép sau khi bị bỏng có màu khác với da gốc, nhưng vẫn có thể nhìn ra dung mạo xinh đẹp trước đây của cô.
Liễu Như Yên nhếch miệng cười với Tô Đình, làn da méo mó trên mặt trông vô cùng đáng sợ: "Năm đó mày vì không muốn để tao tham gia kỳ thi mà đã đốt nhà tao một mồi lửa, còn nhớ không?"
Nói rồi, cô ta từng bước tiến lại gần Tô Đình.
Tô Đình hét lên một tiếng, dùng sức hất văng cổ tay bị Liễu Như Yên chạm vào.
Tôi mỉm cười nhìn Tô Đình, giọng điệu đầy ý trêu chọc: "Tô Đình, bây giờ cô còn cảm thấy mình vô tội nữa không?"
Thực ra, điều tra rõ lai lịch của Tô Đình đối với chúng tôi không phải là chuyện khó.
Lúc tôi cử người điều tra về quá khứ của cô ta trước khi đến nhà họ Tô, một cô gái đeo khẩu trang đã chặn trợ lý của tôi lại.
Cô ta tự xưng là biết tôi muốn nắm được điểm yếu của Tô Đình, và cô ta chính là "điểm yếu" đó.
Cô ta tên là Liễu Như Yên, từng là bạn học ba năm với Tô Đình, quan hệ thân thiết như chị em ruột, thậm chí tài năng khiêu vũ của Tô Đình cũng là do Liễu Như Yên phát hiện và bồi dưỡng.
Nhưng Tô Đình lòng dạ hẹp hòi lại hay ghen tị, một cuộc cãi vã nhỏ cũng khiến cô ta ghi hận trong lòng.
Hơn nữa, Liễu Như Yên không chỉ xinh đẹp hơn cô ta, nền tảng khiêu vũ cũng hơn một bậc, điều kiện gia đình cũng không tệ, điều này càng khiến Tô Đình ghen tức đến phát điên.
Ngày hôm đó, Tô Đình lấy cớ xin lỗi để đến nhà Liễu Như Yên, nhân lúc cô ngủ trưa đã đốt nhà, khiến bố mẹ Liễu Như Yên thiệt mạng trong biển lửa.
Liễu Như Yên tuy may mắn sống sót nhưng vì bị bỏng diện rộng nên không bao giờ có thể đứng trên sân khấu được nữa.
Mà kẻ đầu sỏ gây tội Tô Đình, bây giờ lại đeo vàng bạc châu báu, hưởng thụ đãi ngộ của nhị tiểu thư nhà họ Tô, điều này sao có thể không khiến Liễu Như Yên hận đến tận xương tủy?
Tôi nhìn Tô Đình đang vô cùng kinh hãi, tốt bụng nhắc nhở: "Trong tay Liễu Như Yên có đủ bằng chứng chứng minh cô cố ý phóng hỏa. Cảnh sát còn chưa đến đâu, hai người cứ tính toán món nợ này trước đi."
Nói xong, tôi dẫn đầu bước ra khỏi quán bar.
6
Đứng ở cửa quán bar, dù cách một lớp tường cách âm dày, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc gào xé lòng của Tô Đình.
Chắc hẳn là Liễu Như Yên đã theo thỏa thuận, đánh gãy chân của cô ta.
Lúc tôi về đến nhà, mẹ đã ngồi trong phòng khách, trên bàn còn đặt một chiếc hộp nhỏ tinh xảo.
Mẹ mỉm cười nói: "Đây là 'quà' cho bố con đấy."
Tôi lập tức hiểu ra bên trong đựng thứ gì, cũng cười theo, cùng mẹ ngồi trên ghế sô pha đợi bố về.
Kể từ khi con tiểu tam kia mang thai, bố tôi rất ít khi qua đêm ở chỗ cô ta.
Cái câu lạc bộ mà ông ta thường lui tới, tôi đã là cổ đông lớn nhất – một mặt để tiện theo dõi hành tung của bố, mặt khác cũng để ngăn chặn những chuyện tương tự như con riêng xảy ra lần nữa.
Nhưng trăm tính cũng có một sơ hở, bây giờ cách tốt nhất chính là giải quyết triệt để cái phiền phức mang tên bố tôi.
Lúc bố tôi từ câu lạc bộ về, hoàng hôn đã buông xuống.
Tôi và mẹ ngồi trên ghế sô pha, nhìn người đàn ông trông có vẻ hào nhoáng này từng bước tiến lại gần.
Trừ đi mái tóc được chải chuốt cẩn thận, nước hoa đắt tiền và quần áo lộng lẫy, ông ta chẳng qua chỉ là một người đàn ông gần năm mươi tuổi, hơi tàn sức kiệt mà thôi.
Mẹ tôi mỉm cười đứng dậy, cầm chiếc hộp trên bàn đưa cho ông ta: "Chồng ơi, xem quà em chuẩn bị cho anh này."
Đầu óc bố tôi bị rượu làm cho chậm chạp, cầm trên tay một lúc lâu mới hoàn hồn, gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Cảm ơn em."
Khi ông ta mở hộp ra, nhìn rõ thứ bên trong, ông ta trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn về phía mẹ tôi.
Mẹ tôi vẻ mặt dịu dàng, nhưng những lời nói ra lại khiến người ta lạnh gáy: "Cái thai ba tháng tuổi đã thành hình rồi, em thấy anh yêu quý thằng con trai này như vậy, nên đã 'lấy' nó ra trước để tặng cho anh đấy. Anh có thích món quà này không?"
Tôi cũng nghiêng đầu, cười ngọt ngào nhìn bố: "Bố ơi, người được giải quyết trước đó là người phụ nữ kia, kế đến là Tô Đình, người tiếp theo, sẽ là bố đấy."
Bố tôi còn chưa kịp bỏ chạy, quản gia đứng canh bên ngoài đã xông vào đè ông ta xuống đất.
Mẹ tôi nhìn xuống ông ta, vẫn giữ nụ cười trên môi: "Cội nguồn của tất cả tai họa này đều là do anh. Không có anh thì sẽ không có con gái riêng, không có tiểu tam, vậy chẳng phải anh là người đáng chết nhất sao?"
Bà dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Để ngăn anh lại gây ra chuyện lộn xộn, bác sĩ sẽ xử lý 'công cụ gây án' của anh. Đợi phẫu thuật xong, tôi sẽ tìm cho anh một viện dưỡng lão yên tĩnh để an hưởng tuổi già."
Nói xong, mẹ tôi phất tay, bố tôi liền bị dẫn đi.
Tôi chỉ có thể nói, tất cả đều là do ông ta tự chuốc lấy.
Ngày Tô Đình bị tuyên án, tôi đứng ở cổng tòa án đợi Liễu Như Yên.
Cô ấy đã tháo khẩu trang, thản nhiên để lộ khuôn mặt của mình.
Tôi bước tới, nhét một tấm thẻ ngân hàng vào tay cô ấy: "Đây là toàn bộ tài sản của Tô Đình. Tôi đã bán hết trang sức, nhà cửa và xe thể thao của cô ta, tổng cộng được hơn 50 triệu. Cô có thể dùng số tiền này để chữa bệnh, hoặc tìm một nơi thanh tịnh để nghỉ ngơi."
Liễu Như Yên nắm chặt tấm thẻ, gật đầu với tôi, sau đó quay người rời đi không một lần ngoảnh lại.
Sau khi Tô Đình vào tù, tôi đã đến thăm cô ta một lần.
Mái tóc từng óng ả nay bị cắt lởm chởm, tóc mới mọc ra thì khô vàng thưa thớt.
Thân hình quyến rũ từng là niềm tự hào của cô ta nay cũng gầy trơ xương.
Thấy tôi, cô ta gượng cười: "Cô đến xem tôi thảm hại thế nào chứ gì? Thắng làm vua, thua làm giặc, cũng là chuyện bình thường."
Tôi lặng lẽ nhìn khuôn mặt không còn như xưa của cô ta, giọng điệu bình thản: "Tôi không phải đến để xem cô thảm hại, chỉ là đến để nói cho cô biết, tôi đã chuyển toàn bộ tài sản dưới tên cô cho Liễu Như Yên rồi. Tài sản của bố không có bất kỳ liên quan gì đến cô, tiền của nhà họ Tô, cô đừng hòng lấy được một xu. Trước đây cô chế nhạo tôi phải dựa dẫm vào người khác, bây giờ xem lại đi, những thứ cô đã hao tâm tổn trí để giành giật, còn lại được gì?"
Nói xong, tôi chỉnh lại quần áo, đứng dậy rời đi, không còn để tâm đến tiếng khóc lóc và chửi rủa của cô ta ở phía bên kia tấm kính.
Bây giờ, bố đã bị đưa đi, tiểu tam cũng sẽ bị tống ra nước ngoài, Tô Đình sẽ ở trong tù để chuộc lại tội lỗi của mình.
Mọi chuyện đã đi đến hồi kết, còn tôi, cũng nên tiến về một tương lai tươi sáng hơn rồi.
[HOÀN]