"Chàng muốn đón ở đâu?"
"Nghe theo nàng."
"Như vậy có không tiện không? Bên cữu cữu chàng sẽ không có ý kiến chứ?"
"Không sao, xưa nay ta vẫn luôn ăn Tết một mình."
"Tại sao? Ông ấy đối xử với chàng không tốt sao?"
Thẩm Việt thở dài bất lực: "Ta lớn lên nhờ cơm bá tánh. Nhà nào sẽ quan tâm đến một đứa trẻ lang thang?"
Ta nhìn hắn ta với ánh mắt thương hại: "Sao chàng lại đáng thương đến vậy?"
Thảo nào lớn lên thành kẻ mê muội vì tình.
Hắn: ...
Ta đưa Thẩm Việt ra ngoài hàng rào giậu, rồi ôm hắn ta vỗ vỗ lưng hắn: "Không sao, Thẩm Việt, bây giờ chàng là con nhà người ta rồi. Nhớ ta thì gửi thư đến. Trời lạnh nhớ mặc thêm áo, khát nhớ uống nước, đói nhớ ăn cơm."
Hắn nhìn ánh mắt từ bi của ta, biểu cảm phức tạp.
Lần thứ hai tiễn Thẩm Việt đi, ta quay lại phòng thì thấy cha ta.
Ông ấy khoác áo lông cáo ngồi bên bàn, nói: "Thấy con và đứa hoang… Thẩm Việt sống tốt, cha cũng yên tâm rồi."
Ta: Ông ấy chắc chắn đã ở đây từ trước.
Ông ấy ho một tiếng, lại nói: "Tiểu tử Lâm Du Bạch này, ta đã quan sát một thời gian, tính cách hơi cực đoan, yêu thì muốn sống, ghét thì muốn chế-t. Khó mà đảm bảo có một ngày hắn ta không thay lòng."
"Cha, cha tin tưởng Thẩm Việt đến vậy sao?"
"Cái này thì không. Với chút thủ đoạn của con, trong số những người có thể chịu được con, Thẩm Việt là người xuất sắc nhất. Con đừng có vẻ mặt không phục đó. Nếu đưa con vào cung, chưa đầy nửa tháng ta đã phải chạy đôn chạy đáo lo liệu để con còn giữ được mạng."
9
Sau khi Thẩm Việt về, ngày nào cũng gửi cho ta một phong thư. Ta thấy mới xa nhau có mấy ngày, cũng không nhớ nhung gì hắn ta, nên không hồi âm.
Cho đến khi người hầu Tiểu Lý mang thư đến, nói: "Phu nhân, người trả lời Tướng quân một phong đi, dù viết chữ 'Cút' cũng được ạ. Vốnc trực ban đã phiền rồi, Tướng quân lại ngày nào cũng hỏi thuộc hạ. Thuộc hạ thật sự muốn đâm đầu vào tường quá."
...
Thế là ta hồi âm cho Thẩm Việt một phong thư. Nghe nói hắn khoe khoang với mọi người.
Dù đang thảo luận chuyện gì, cuối cùng cũng sẽ chuyển thành một câu: "Ừm, đúng vậy, hôm qua phu nhân ta đã đặc biệt viết thư dặn dò ta những điều này."
Thẩm Việt đến đón ta khi đã là Tháng Chạp. Lúc đó ta đang đắp người tuyết ngoài sân, ngẩng đầu lên thì thấy hắn đứng trước mặt.
Hắn cười nói: "Nhiều ngày không gặp, Thiện Thiện có nhớ ta không?"
Ta đưa hai tay về phía hắn, hắn thuận thế đặt tay ta vào lòng ngực hắn ủ ấm.
Ta nói: "Có."
Với cái kiểu ngày nào cũng một phong thư của hắn ta, thật khó mà quên được.
Ngay cả lão trà xanh như cha ta thấy những bức thư đó cũng phải hít hà một tiếng, nói: "Đứa trẻ Thẩm Việt này, cứ ăn rau dại như thế này thì ăn được cả đời."
Chào tạm biệt cha mẹ, bọn ta trở về Thẩm phủ. Trong phủ treo đầy đèn lồng đỏ, vô cùng tưng bừng.
Ta nhìn Thẩm Việt đang nắm tay ta, nói: "Đêm Giao Thừa, chúng ta đón ở nhà đi."
Hắn gật đầu không chút do dự: "Được."
“Chàng có biết đốt pháo không? Mẹ ta biết đấy. Mỗi lần cha ta lại giả vờ sợ hãi trốn bên cạnh mẹ ta, để mẹ ta an ủi ông ấy. Năm nào cũng diễn y chang, năm nào mẹ ta cũng mắc lừa. Năm nay mùng một chúng ta đến đó, chàng đi đốt pháo, vạch trần bộ mặt thật của cha ta."
"Ha ha ha ha ha ha, như vậy thật sự sẽ không bị đá-nh..." Hắn ta đột nhiên phản ứng lại, giọng hơi run rẩy: "Nàng nói nhà? Là ở đây sao?"
Ta gật đầu: "Đúng vậy, ngôi nhà thứ hai của ta đó."
Thẩm Việt mím môi cười, nhưng trông có vẻ hơi tủi thân: "Ta cũng có nhà rồi."
Hắn ôm ta, cằm tựa vào đỉnh đầu ta, giọng trầm đục: "Hồi nhỏ, luôn có những đứa trẻ cùng tuổi bảo ta cút về nhà ta đi. Nhưng ta không có nhà, không biết đi đâu."
"Ta nhớ năm mười hai tuổi, lại có người nói như vậy. Ta liền chạy ra ngoài, cứ chạy mãi, chạy mãi, cho đến khi vấp ngã mới dừng lại."
"Lúc đó ta nghĩ, tại sao người khác đều có nhà mà ta không có? Có phải ta sẽ cô đơn mãi không?"
"Thiện Thiện, thực ra ta rất sợ cô đơn. Mỗi năm Tết đến, ta nhìn những cảnh náo nhiệt đó, lại cảm thấy mình như người ngoài cuộc. Nhưng năm nay, ta nhìn những chiếc đèn lồng đỏ này, trong lòng lại cảm thấy vô cùng vui vẻ." Hắn hít mũi một cái, "Nàng ở bên cạnh ta, thật tốt."
Ta vỗ lưng hắn, an ủi: "Sau này, ta cũng sẽ ở bên cạnh chàng. Chàng có thể cứ vui vẻ như vậy mãi."
"Ta không tin, nàng phải móc ngoéo với ta mới được."
"Chàng ngây thơ quá. Đây là trò chơi của trẻ con mà."
"Khi ta còn là trẻ con, ta không có bạn..."
"Được rồi." Ta thở dài, buông hắn ta ra, đưa ngón út ra, "Móc ngoéo, thắt cổ."
Hắn ta móc ngón út vào ngón ta, nói: "Trăm năm không được đổi."
"Đổi rồi thì..."
"Thẩm Việt là chó con." Thẩm Việt thỏa mãn đóng dấu, "Lời thề đã thành, ta phải luôn vui vẻ, nếu không ta sẽ biến thành một con chó con."
Ta: ...
10
Sáng mùng một, ta chợt tỉnh giấc. Những năm trước, giờ này cha ta đã chuẩn bị sẵn hạt dẻ rang đường đặt bên đầu giường ta, tỉnh dậy là ăn một hạt. Năm mới, ăn hạt dẻ rang đường ngụ ý cả năm sẽ thuận buồm xuôi gió.
Trước đây đều là cha ta tự mình đi mua hạt dẻ, giờ ta lấy chồng rồi, suýt nữa quên mất chuyện này.
Ta vội vàng vệ sinh cá nhân, dẫn hai nha hoàn thân cận nhanh chóng ra khỏi cửa.
Khi ta mua hạt dẻ rang đường trở về, không khí trong phủ vô cùng trầm lắng.
Tiểu Lý thấy ta xuất hiện, thở phào nhẹ nhõm.
Ta hỏi: "Sao vậy? Mùng một Tết sao mọi người lại thẫn thờ thế?"
Tiểu Lý nói: "Phu nhân, bọn nô tài đều tưởng người bỏ Tướng quân về nhà mẹ đẻ một mình rồi."
"Thẩm Việt đâu?"
"Tướng quân sáng sớm qua không tìm thấy người, giờ không biết đang ngồi xổm ở đâu buồn bã nữa."
...
Ta chỉ giữ lại một túi hạt dẻ rang đường, còn lại đều bảo Tiểu Lý chia cho mọi người trong Thẩm phủ.
Tìm mãi, cuối cùng ta cũng thấy Thẩm Việt đang thẫn thờ bên bờ ao.
Mặt nước đóng băng, trên vai Thẩm Việt cũng dính vài bông tuyết. Ta đi đến, phủi tuyết trên vai hắn đi.
Hắn ngây người nhìn ta, nói: "Ta suýt nữa biến thành chó con rồi."
Lời tố cáo của hắn nghe thật oan ức.
Ta lấy một hạt hạt dẻ rang đường, nói: "Mở miệng ra."
Thẩm Việt nghe lời mở miệng, ta đút hạt hạt dẻ còn nóng hổi vào.
"Ngọt không?"
"Ừm."
"Thẩm Việt sẽ không biến thành chó con. Năm nay sẽ thuận buồm xuôi gió, bình an vô sự."
"Thiện Thiện năm nay cũng sẽ mọi sự thuận lợi, vạn sự bình an."
Ta nhón chân hôn vào môi hắn một cái: "Oa, miệng chàng thật sự ngọt hơn cả hạt dẻ."
Mặt Thẩm Việt lập tức đỏ hơn cả hạt dẻ.
Bọn ta về nhà mẹ đẻ khi đã là buổi trưa. Cả gia đình quây quần bên bàn ăn.
Thiên tử tỷ phu cũng ở đó, hắn ta ôm tiểu ngoại sanh nữ đút cơm. Tổ phụ tổ mẫu tỏ ra câu nệ, mẹ ta quanh năm mặt lạnh như băng, không nhìn ra biểu cảm gì, cha ta thì thoải mái hơn nhiều.
Cha ta gắp một đũa rau cho Thẩm Việt: "Thẩm Việt, đây là rau tề, con nếm thử, đặc biệt hái về cho con."
Ta và tỷ ta nhìn nhau, cúi đầu ăn cơm.
Thẩm Việt được thương mà sợ: "Cảm ơn nhạc phụ." "Vị thế nào?"
"Rất thơm, tay nghề nấu ăn rất tốt."
Cha ta cười đầy ẩn ý: "Đứa trẻ ngốc."
Sau bữa trưa, nhà ta sẽ đốt pháo. Trước đây đều là mẹ ta châm ngòi pháo đầu tiên, ngụ ý năm mới nhà cửa hồng phát, không bệnh tật tai ương.
Ta nói với mẹ ta một tiếng, bà ấy lập tức đồng ý. Khi Thẩm Việt đi đốt pháo, ta giả vờ giống cha ta trước đây, kéo tay áo Thẩm Việt, trốn sau lưng hắn ta. Vì ta sợ Thẩm Việt sẽ thật sự nghĩ ta sợ, nên ta giả vờ rất giả, nhưng đây cũng là trạng thái của cha ta khi mẹ ta không nhìn thấy.
Quả nhiên, mẹ ta phát hiện ra điều không đúng, liếc nhìn cha ta lúc này đang đứng bên cạnh, không hề sợ hãi chút nào.
Cha ta vốn dĩ đang cười nửa vời với ta, khi bắt gặp ánh mắt của mẹ ta, liền thay đổi sắc mặt trong một giây, cong mắt, nở nụ cười ôn hòa.
"A Du, năm mới rồi."
Nói rồi, ông ấy nắm lấy tay mẹ ta, kề sát vào bà ấy.
Mẹ ta nhìn hai bàn tay đang nắm chặt, bỗng hiểu ra: "Không sao đâu, có ta ở đây."
Ta thì thầm vào tai Thẩm Việt: "Nhìn kìa, nhìn kìa, trà xanh chính hiệu."
Tiếng pháo quá lớn, Thẩm Việt không nghe thấy, lỡ mất bộ mặt thật của cha ta.
Ta tiếc nuối nói: "Ôi chao, tiếc quá, chàng không thấy bộ mặt thật của ông ấy."
Cha ta không biết từ lúc nào đã đến, gõ đầu ta một cái, âm u nói: "Đấu trí với cha con à? Bộ mặt thật của ta chính là cha con"
...
Thẩm Việt vội vàng đến che chở cho ta.
Sau bữa tối, ta và Thẩm Việt về nhà trong tiếng pháo hoa. Ta say rượu, không chịu ngồi xe ngựa, hắn ta đành cõng ta, đi bộ về nhà. Một bóng trắng lướt qua bọn ta. Ta cảm thấy cơ thể hắn ta căng cứng lại.
Ta nằm sấp trên lưng Thẩm Việt, không để ý lắm, nói: "Thẩm Việt, hình như ta thích chàng rồi."
Thẩm Việt dần thả lỏng người, bước chân không ngừng, nói: "Đây là lời nói say sao? Sáng mai quỵt nợ thì sao?"
"Không phải, không quỵt nợ."
"Vậy ta phải tin rồi. Nàng không được thay đổi, nếu không..."
Ta lập tức tiếp lời: "Trên đời này sẽ có thêm một con chó con tên là Thẩm Việt, ha ha."
...
Thẩm Việt bất lực lắc đầu: "Quả nhiên say rồi."
Ta đột ngột vươn lên, ôm cổ hắn kéo về phía ta, hôn vào má hắn một cái, nói: "Ta tuy say, nhưng đầu óc tỉnh táo lắm. Miệng còn biết hôn chàng nữa."
Thẩm Việt cười khẽ, nói: "Ta tin rồi."
"Thẩm Việt."
"Ừm."
Hơi men dâng lên, ta bắt đầu nói lung tung.
Ta dùng ngón tay chọc vào vai Thẩm Việt, hỏi: "Chàng là ai?"
Hắn nói: "Thiện Thiện, ta tên là Thẩm Việt, là phu quân của nàng."
Ta ồ một tiếng, rồi nằm sấp trở lại. Ánh mắt liếc thấy một bóng người tiêu điều đứng sừng sững trong gió lạnh.
Ta lại hỏi: "Đó là ai vậy?"
Thẩm Việt nói: "Lâm Du Bạch, tình địch của ta."
"À... Sao hắn ta nửa đêm không về nhà ngủ, lại đứng đây nhìn chúng ta?"
"Không biết, có lẽ là ghen tị chăng."
"Kỳ lạ quá."
Cơn buồn ngủ kéo đến, mắt ta không nhịn được nhắm lại.
Ta lại đột nhiên mở mắt ra, tức giận nói: "Ta nhớ ra rồi! Lâm Du Bạch chính là người khiến ta không có bạn! Đáng ghét vô cùng!"
Thẩm Việt cười khẽ: "Đúng vậy, rất đáng ghét! Sao hắn ta có thể làm như vậy? Thật là người xấu."
Ta liên tục gật đầu: "Đúng vậy, người xấu. Chàng là người đầu tiên cùng ta mắng hắn ta. Chàng thật tốt. Thẩm Việt, chúng ta kết bạn đi. Có câu nói thế nào ấy nhỉ, nhớ ra rồi, có bạn từ phương xa đến, dù xa cũng phải tiêu diệt."
Thẩm Việt: ...
"Hì hì, may mà chàng là phu quân của ta."
Tiếng pháo hoa cuối cùng cũng dừng lại. Trong đêm tĩnh mịch, Thẩm Việt gọi ta một tiếng.
"Thiện Thiện."
"Ừm."
"Chúng ta về đến nhà rồi. Ngôi nhà của ta và nàng."
Hết