logo

3

Tập đoàn Tô Thị chuẩn bị đấu thầu dự án môi trường tầm quốc gia. Ai chuẩn bị đề án sáng tạo hơn, khả thi hơn — sẽ nắm quyền chủ đạo.

Ông ta cố tình để cả tôi và Tô Nhu tham gia.

Vương Á Lệ cười hô hố, khinh khỉnh: “Cái này khỏi so! Tiểu Nhu tai nghe mắt thấy từ nhỏ, đâu phải loại người nào cũng sánh được.”

Tô Triết lạnh lùng tiếp lời: “Bố à, đừng biến dự án quan trọng thế này thành trò hề. Đưa cho kẻ ngoại đạo làm chỉ tổ tốn thời gian.”

Hai mẹ con cùng nhau chặn cửa tôi.

Tô Nhu thì làm bộ khoan dung: “Đừng nói thế. Chị giỏi lý thuyết hơn em. Em sẽ cố gắng hết sức, cũng mong chị thể hiện hết khả năng, cạnh tranh công bằng.”

Nghe thì hoa mỹ, nhưng toàn là nhét vào miệng tôi cái mũ “chỉ biết lý thuyết rỗng tuếch”.

Tôi chỉ gật: “Được.”

Trong mắt họ, chắc tôi ngu ngốc tự cao.

Nhưng những ngày sau, tôi đóng cửa viết đề án.

Không phải copy case công ty nào, càng không phải nhặt mấy mô hình sáo rỗng.

Tôi dựng cả “hệ sinh thái nông nghiệp tuần hoàn”, lấy chính vườn cam quê mình làm bản mẫu, kết hợp tri thức sách vở và kinh nghiệm của dân làng.

Đó không chỉ là bản kế hoạch, mà là bức thư tình cho đất đai của tôi.

Và cũng là cái búa, để đập vỡ mặt nạ nhà họ Tô.

Nửa đêm, Vượng Tài gầm gừ, toàn thân lông dựng.

Tôi ngồi bật dậy. Qua khe cửa, thấy phòng Tô Nhu vừa hé rồi khép.

Sáng hôm sau, tôi nhờ kỹ thuật viên kiểm tra.

Kết quả: máy tính tôi bị cắm USB đúng lúc đêm qua.

Tôi bảo họ xóa hết dấu vết.

Vài hôm sau, Tô Nhu hí hửng công bố: cô ta đã hoàn thành đề án.

Tôi tình cờ nghe lỏm ngoài cửa thư phòng, giọng Tô Chấn Hải run run khen:

“Thiên tài! Đây đúng là thiên tài! Tiểu Nhu, con đúng là niềm tự hào của bố!”

Tô Triết nịnh: “Hệ thống nông nghiệp tuần hoàn này, tân tiến quá! Em nghĩ ra kiểu gì vậy?”

Tô Nhu ngọt ngào giả bộ: “Chỉ là mấy ý tưởng em tham khảo thôi, bố và anh công nhận là em mãn nguyện rồi.”

Tôi đứng trong bóng tối, nhếch mép.

Cái vỏ thì dễ ăn cắp. Nhưng linh hồn của bản đề án này — chỉ có tôi mới nắm.

Ngày họp báo, Tô gia làm rình rang. Truyền thông, báo chí, đèn flash chớp liên tục.

Tô Nhu mặc suit hàng hiệu, tô son trát phấn, cầm micro thuyết trình bản đề án đánh cắp từ tôi.

“Xây dựng hệ thống nông nghiệp tuần hoàn sinh thái, đạt mục tiêu không thải bỏ, kết hợp bảo vệ môi trường và kinh tế…”

Cả hội trường vỗ tay như sấm.

Vương Á Lệ, Tô Triết nhìn nó, mặt như được dát vàng.

Cuối bài, Tô Nhu duyên dáng cúi chào, rồi liếc về phía tôi, khóe môi cong khinh miệt: Tao thắng rồi.

Tô Chấn Hải lên sân khấu, xúc động run giọng:

“Đề án này là tương lai tập đoàn Tô Thị! Tôi tự hào về con gái mình! Giờ tôi chính thức tuyên bố—”

Ông ta chưa kịp dứt lời, tôi đứng dậy.

Cả hội trường quay phắt máy quay về phía tôi.

Vương Á Lệ xám mặt: “Lâm Nha! Cô điên rồi à? Ngồi xuống!”

Tô Triết gườm gườm: “Cô mà còn làm loạn thì đừng trách.”

Tôi đi thẳng lên, đứng trước Tô Nhu.

“Thuyết trình hay lắm.” — tôi mỉa.

“Có điều… ăn cắp thì cũng phải biết chùi mép chứ. Chỉ copy được cái khung, còn phần lõi, dữ liệu và đánh giá rủi ro — cô quăng mẹ đi đâu rồi?”

Mặt Tô Nhu trắng bệch, như bị tát thẳng giữa hội trường.

Tô Nhu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mắt đỏ hoe, môi run rẩy như sắp khóc:

“Chị… chị nói gì thế? Em không hiểu… Em biết chị ghét em, nhưng ở dịp trọng đại thế này, chị không thể dựng chuyện vu khống em được…”

“Vu khống?” — tôi cười nhạt, rút chiếc USB từ túi vải ra, đưa cho nhân viên kỹ thuật:

“Làm phiền anh, chiếu nội dung trong này lên màn hình hộ tôi.”

Màn hình lớn sáng lên.

Hiện ra không phải slide cắt dán màu mè, mà là bản đề án dày dặn — của tôi.

Toàn bộ cấu trúc hệ thống sinh thái tuần hoàn; hàng chục trang số liệu chuẩn xác tới hai số lẻ; bảng lợi nhuận dự báo 10 năm; và quan trọng nhất: mô hình phòng ngừa rủi ro, dựng từ dữ liệu khí hậu, thổ nhưỡng quê tôi mấy chục năm qua.

Đó là linh hồn của đề án. Thứ Tô Nhu có ăn cắp cũng chẳng bao giờ hiểu nổi.

Dưới khán đài, các chuyên gia nhao nhao bàn tán, trầm trồ không ngớt.

Sắc mặt Tô Chấn Hải đen như than, còn Tô Nhu thì run lẩy bẩy.

Tôi cầm micro, giọng dội vang hội trường:

“Một đề án hoàn chỉnh cần sáng tạo, càng cần sự nghiêm cẩn. Tiếc thay, hai thứ này — cô Tô Nhu đều không có. Với cô ta, đạo văn và chơi bẩn đã là cơm bữa.”

Không để cô ta kịp mở miệng, tôi ra hiệu.

Tiếng ghi âm lập tức vang khắp nơi:

“Camera không quay được chứ?” — giọng Tô Nhu.

“Yên tâm, Tiểu Nhu. Mình đã tráo thuốc thử rồi. Đợi kết quả ra, Lâm Nha sẽ mang tiếng ăn cắp.” — giọng Triệu Lâm Lâm.

“Tốt. Con nhà quê tưởng thi được hạng nhất là đè đầu tôi? Tôi sẽ khiến nó thân bại danh liệt!” — Tô Nhu.

Chỉ vài câu, đủ giết chết danh tiếng mà cô ta cố tô vẽ bấy lâu.

Hội trường chết lặng một nhịp, rồi bùng nổ.

Đèn flash loé sáng liên hồi, phóng viên lao tới, câu hỏi xé toạc không khí:

“Tô Nhu, ghi âm này có phải thật không?”

“Có phải cô nhiều lần dùng thủ đoạn để hãm hại bạn học?”

“Đề án của Tô Thị có liên quan đến ăn cắp chất xám?”

Tô Nhu tái nhợt, lắp bắp rồi… lăn đùng ra ngất.

Khung cảnh hỗn loạn như chợ vỡ.

Tô Triết hấp tấp lao lên che chắn, mặt mũi nhếch nhác. Vương Á Lệ gào gọi bảo vệ. Cái vẻ hào môn sang chảnh thường ngày, phút chốc hóa trò hề.

Tôi chẳng buồn nhìn tiếp. Lặng lẽ rời hội trường, túm USB bỏ vào túi.

Ngoài cổng, Vượng Tài quẫy đuôi mừng rỡ. Tôi xoa đầu nó, lòng bình thản.

Đêm đó, mạng xã hội nổ tung.

“Bê bối Tô Thị”, “Giả tiểu thư tâm cơ”, “Tô Nhu đạo văn” leo thẳng top tìm kiếm.

Cư dân mạng đặt biệt danh mới cho cô ta: “Độc tiểu thư”.

Sáng hôm sau, cổ phiếu Tô Thị rơi tự do, vài phút bốc hơi hàng chục tỷ.

Nhà họ Tô, rối loạn thành một cái chợ.

Trong biệt thự, tiếng cãi vã như sấm:

Vương Á Lệ gào: “Tất cả là tại mày! Nhà họ Tô nuôi mày mười tám năm, mày báo đáp thế này à? Mày bôi nhọ sạch mặt mũi nhà này!”

Tô Nhu nức nở: “Không phải vậy… Là Lâm Nha gài bẫy con!”

“Im miệng!” — giọng Tô Triết lạnh băng: “Cổ phiếu rớt mười hai điểm! Cô biết nghĩa là gì không? Lợi nhuận cả quý đổ sông đổ biển, chỉ vì trò hề của cô!”

Cuối cùng, Tô Chấn Hải quát: “Đủ rồi! Giờ trách móc có ích gì! PR bị vây nát rồi, đối tác gọi tới dồn dập!”

“Phiên tòa gia đình” ồn ào đến khuya mới im.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần