1 Ta tên Ninh Triêu Triêu, là nữ nhi duy nhất của Tướng quân phủ. Phụ thân ta là Trấn Quốc Đại Tướng quân lập được nhiều chiến công hiển hách. Vì cha không có nhi tử, mẫu thân lại mất sớm nên lo lắng nửa đời sau của ta không có chỗ dựa, đích thân đến trước mặt bệ hạ cầu xin một môn hôn sự. Kiếp trước, để cha yên lòng, ta mang theo của hồi môn hậu hĩnh về An Viễn Hầu phủ, trở thành Thế tử phi. Thế nhưng trong đêm tân hôn, phu quân Cảnh Thiếu Ngôn lại để ta độc thủ không phòng, ngày hôm sau đã lên đường ra trận. Ta không biết mình đã làm sai điều gì, một lòng chờ đợi hắn ta khải hoàn trở về. Nào ngờ, chờ đợi suốt sáu năm, cuối cùng hắn ta lại dẫn theo ngoại thất và thứ tử vào cửa. Ta đau lòng tột cùng, muốn hòa ly. Nhưng bà mẫu lại khuyên ta, nam nhân ở bên ngoài làm sao không có nữ nhân chăm sóc được? Huống chi, Cảnh Thiếu Ngôn ra trận suốt sáu năm. Lâm Trân Nhi thay ta hầu hạ phu quân, lại sinh được hài tử, khiến ta không phải chịu nỗi đau sinh nở, ta không nên ghen tị mà phải biết ơn mới phải. Đúng lúc cha ta tái phát thương tích cũ, ta không muốn cha lo lắng, cũng vì sự yên ổn trong nhà nên đã tự quyết định cho phu quân nạp thiếp. Vì tương lai của hài tử, ta còn cho ghi tên nó dưới danh nghĩa của mình, để nó được vào học với thân phận đích tử. Ai ngờ nó chẳng hề cảm kích ân tình dạy dỗ của ta, tuổi còn nhỏ đã phung phí của hồi môn của ta vào rượu chè cờ bạc, làm điều càn rỡ. Không chỉ coi rẻ mạng người mà còn oán hận ta đã cướp nó khỏi tay mẹ ruột, không cho mẹ nó làm bình thê, phát điên giam cầm tra tấn ta đến chế-t. Phu quân vì ái thiếp của mình mà bao che cho hành vi giế-t mẹ của nghịch tử, sau khi ta chế-t còn để thi thể ta phơi thây ngoài đồng hoang, rồi đưa biểu muội đó lên làm chính thất. Sau này, hắn ta còn cùng Lễ Vương mưu phản, vây khốn hoàng thành. Tội nghiệp cha già của ta vừa trải qua nỗi đau mất nữ nhi, vì bình loạn mà tuổi đã hơn năm mươi vẫn phải mặc giáp ra trận. Cuối cùng chế-t trận, rơi vào cảnh đầu một nơi thân một nẻo, chế-t không toàn thây. Sau khi chế-t, linh hồn ta phiêu bạt trên không trung, nhìn đầu cha bị vó ngựa chà đạp, thi thể bị chó hoang quạ đen gặm nhấm, oán khí khó tiêu. Hận không thể băm vằm Cảnh Thiếu Ngôn và Lâm Trân Nhi thành vạn mảnh. Khi mở mắt ra, ta đã trở về ngày vừa bước chân vào hầu phủ. Lúc này đại lễ đã thành, ta và Cảnh Thiếu Ngôn đã bái thiên địa thành phu thê. Đúng vào lúc phải dâng trà cho bà mẫu. Nhưng người bưng trà lại là biểu muội của Cảnh Thiếu Ngôn - Lâm Trân Nhi. Kiếp trước, ta không biết Lâm Trân Nhi và Cảnh Thiếu Ngôn đã sớm dan díu với nhau, cũng chẳng để ý đến biểu muội này ngày thứ hai sau hôn lễ đã biến mất. Giờ nghĩ lại, hai người bọn họ đã sớm có manh mối, cùng nhau lừa gạt ta. Ngay khi Lâm Trân Nhi bưng trà lên, ta liền chất vấn: "Đây chính là ngoại thất mà phu quân nuôi trong phủ phải không? Người khác đều nuôi ở bên ngoài, phu quân lại khéo đặt nghĩ cách, gọi kỹ nữ thanh lâu là biểu muội, trực tiếp nuôi trong phủ, che mắt thế gian, thật là thông minh!" 2 Đúng vậy, Lâm Trân Nhi này chẳng phải là biểu muội gì của Cảnh Thiếu Ngôn cả, mà chỉ là một kỹ nữ mà hắn ta quen biết khi ăn chơi trong thanh lâu. Vì nàng ta, Cảnh Thiếu Ngôn không ngại đối đầu với Cảnh lão phu nhân, thậm chí còn tuyên bố nếu không được cưới Lâm Trân Nhi thì sẽ đi xuất gia làm tăng. Cảnh lão phu nhân chỉ có một nhi tử duy nhất, không còn cách nào khác, đành phải nghĩ ra một biện pháp dung hòa. Để Lâm Trân Nhi lấy danh nghĩa biểu muội ở trong phủ, đợi khi hắn ta cưới chính thê xong sẽ nạp nàng ta làm thiếp. Chuyện Lâm Trân Nhi đuổi theo hắn ta đến biên quan, Cảnh lão phu nhân cũng biết ngay từ đầu, chỉ có mình ta là bị giấu mà thôi. Lời ta vừa dứt, cả sảnh đường xôn xao. Sắc mặt Cảnh Thiếu Ngôn lập tức tối sầm lại. "Ngươi đang nói bậy bạ gì vậy? Đây là biểu muội của ta, không phải kỹ nữ nào cả! Huống chi biểu muội đang ở khuê phòng chưa đính hôn, trong trắng thanh bạch, danh tiết của nữ nhi quý báu nhất, sao ngươi dám bịa đặt..." Kiếp trước, do cha thân thể không khỏe nên ta đã tự học y lý. Vừa rồi khi đỡ Lâm Trân Nhi, ta đã tranh thủ bắt mạch cho nàng ta. Chắc chắn đã có thai được một tháng rồi. Nghe Cảnh Thiếu Ngôn mắng, ta nhìn hắn ta với vẻ mặt vô tội và ấm ức. "Chẳng lẽ thiếp đã hiểu lầm? Không thể nào... Thiếp cũng biết chút y lý, vừa rồi đã bắt mạch cho biểu muội, rõ ràng đã có thai một tháng rồi. Ban đầu thiếp nghĩ, đã là biểu muội của phu quân, lại mang thai, chi bằng để thiếp làm chủ, nạp biểu muội cho phu quân. Nhưng phu quân không thừa nhận... Vậy biểu muội chưa gả mà đã mang thai, chẳng phải là không giữ phụ đạo, làm ô danh gia tộc sao?" "Không biết biểu muội này là con của di mẫu hay con của cô mẫu? Thiếp nghe nói, lão Hầu gia chỉ có một người muội muội, đã gả vào Dương Quốc công phủ, hiện giờ là lão phu nhân của Quốc công phủ, tiểu thư nhà Quốc công chắc không thể nào… Tỷ muội của lão phu nhân thì bình thường hơn, không biết là tiểu thư của Tấn Dương Huyện lệnh, hay là tiểu thư cửa hiệu tạp hóa Lý Ký? Không đúng... hai nhà này đều không họ Lâm, chẳng lẽ là người nhà mẫu thân, nữ nhi của cữu lão gia?" Rồi ta cười hỏi Cảnh lão phu nhân: "Mẫu thân, nhà mẹ đẻ của người họ Lâm sao?" Ai cũng biết nhà mẹ đẻ của Cảnh lão phu nhân họ Vương. Lúc trước dù bất đắc dĩ phải chấp nhận Lâm Trân Nhi và nhi tử của nàng ta vào phủ, nhưng ta cũng đã điều tra kỹ lưỡng lai lịch của nàng ta. Nào ngờ tra cứu cả hai bên thân thích đều không thấy có người này. Giờ đây lại trở thành lời bắt ép nàng ta. Cảnh lão phu nhân thấy ta dồn ép, sắc mặt còn đen hơn cả đáy nồi. Bà ta ngồi trên cao, nắm chặt tràng hạt không nói gì. Các tân khách cũng xì xào bàn tán. "Nếu ta nhớ không nhầm, nhà mẹ đẻ của Cảnh lão phu nhân họ Vương mà." "Vị Thế tử phi này thật thú vị, chỉ một câu nói đã liệt kê hết bọn họ hàng Cảnh gia." "Nếu để các cô mẫu và di mẫu của Cảnh Thế tử biết hắn ta làm tổn hại danh tiết của nữ nhi bọn họ, e rằng sẽ kéo đến tận cửa tính sổ với hắn ta!" "Cảnh lão Hầu gia năm xưa cũng có nhiều chiến công, tiếc là anh hùng đoản mệnh, nhi tử duy nhất sao lại là loại người này, chưa thành thân đã nuôi ngoại thất trong phủ, thứ tử còn vào phủ trước cả chính thê, thật không biết hắn ta nghĩ gì!" "Đúng vậy, ngươi nói không sai, biểu muội của Cảnh Thế tử, có phải là Trân Nhi cô nương ở Phụng Tiên lâu không? Đầu năm nay ta đi tìm vui, còn được nàng ta tiếp đãi đấy!" "Ngươi vừa nói thế, quả thật rất giống..."