logo

Chương 6

Dì Tôn lại khinh miệt nói:

"Mày bảo cô ta cứu mày à? Chính cô ta đã gả mày cho con tao đấy! Chuyện gả mày cho con trai tao cũng là do cô ta đề nghị luôn."

Con gái tôi sững sờ, nhìn tôi với vẻ mặt kinh hãi.

Tôi bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm đến mức cảm thấy khó chịu, bực tức mắng:

"Nếu không phải do con quyến rũ bố con, thì mẹ có phải làm thế này không? Loại phụ nữ lẳng lơ như con, đưa lên núi là đúng, để con đẻ thêm vài đứa con, trị hết cái bệnh lẳng lơ của con đi!"

Tôi dùng những lời lẽ độc địa nhất để mắng con gái tôi.

Dường như tôi mắng nó càng hèn hạ, thì việc tôi làm càng trở nên chính đáng.

Tôi muốn nói với mọi người, là nó gây sự trước, tôi bất đắc dĩ mới phải đưa nó lên vùng núi.

Tôi không phải là một người mẹ tồi, tôi tự an ủi mình như vậy.

"Ò í e ò í e~"

Lúc này, chợt có tiếng xe cảnh sát vang lên từ phía xa.

Dì Tôn và cháu trai bà ấy sửng sốt, tôi cũng kinh hoàng.

Chỉ có con gái tôi, lại thay đổi hoàn toàn bộ dạng hoảng sợ vừa rồi, trái lại, nó còn cười tươi nhìn tôi:

"Mẹ à, mẹ thật sự nghĩ là con và bố không biết mẹ đã lắp camera trong nhà, và ngày nào cũng theo dõi tụi con sao? Hôm nay, việc bố giả vờ đi công tác, cũng chỉ là để cho mẹ một cơ hội thôi."

"Dù sao thì, con và bố không thể ngày nào cũng sống trong sự đề phòng được."

"Nhưng cũng phải cảm ơn sự thành thật của mẹ vừa rồi, nó giúp con chấp nhận sự thật là mẹ không yêu con, sau này con sẽ không bao giờ vì mẹ mà suy sụp tinh thần nữa, vì mẹ không xứng."

"Con đã báo cảnh sát rồi, giờ họ sắp đến. Mẹ cứ chờ mà nhận sự trừng phạt của pháp luật đi."

Tôi sợ hãi tột độ.

Con gái tôi đã báo cảnh sát từ khi nào?

Sao nó dám báo cảnh sát chứ?

Không đúng, ở đây không có camera, cho dù nó có báo cảnh sát cũng không có bằng chứng.

Nghĩ đến đây, tôi lại thở phào nhẹ nhõm.

Tôi khinh thường nói:

"Báo cảnh sát? Con có bằng chứng gì không?"

Lúc này, Lục Hằng bước ra từ sau một cái cây.

Anh ta giơ điện thoại lên cao, vừa quay video vừa nói:

"Chúng tôi đương nhiên có bằng chứng, đoạn video này chính là bằng chứng."

Tôi liếc mắt ra hiệu cho cháu trai dì Tôn, muốn cậu ta giật lấy điện thoại từ tay Lục Hằng, xóa video trước khi cảnh sát đến.

Không ngờ, Lục Hằng dường như đã dự liệu được từ trước.

Anh ta khẽ cười:

"Vô ích thôi, tôi đang gọi video call, đầu dây bên kia là cảnh sát đang nghe, hành động của các người đã bị họ nhìn thấy và lưu lại rồi. Dù cô có giãy giụa thế nào cũng vô dụng thôi."

"Lừa bán phụ nữ, mà đối tượng lại là con gái ruột của chính mình, cô cứ chuẩn bị mà ngồi tù mọt gông đi!"

13.

Tôi khuỵu xuống đất vì sợ hãi.

Ngồi tù? Tôi không muốn ngồi tù.

Tôi mà ngồi tù thì cả đời này coi như hủy hoại rồi!

Tôi còn muốn nhìn con trai tôi lớn lên, còn muốn sống cuộc đời tử tế.

Tôi vội vàng bò về phía con gái, ôm lấy chân nó để cầu xin:

"Thiến Thiến, mẹ xin lỗi, mẹ nhất thời lú lẫn nên đã phạm sai lầm lớn, con tha thứ cho mẹ được không?"

"Chỉ cần con tha thứ cho mẹ, sau này mẹ sẽ yêu thương con như em trai, ngày nào cũng làm món sườn xào chua ngọt con thích, để con trở thành cô gái hạnh phúc nhất trên đời này, có được không?"

Nhưng, Thiến Thiến lại gạt tay tôi ra.

Vẻ mặt con bé bình tĩnh và lạnh lùng:

"Mẹ à, con không thích sườn xào chua ngọt, người thích là em trai con. Mẹ chưa bao giờ nhớ sở thích của con cả."

"Vì trong mắt mẹ chỉ có em trai, nên đừng miễn cưỡng bản thân phải yêu con nữa."

Nó từ chối tôi.

Nó lại dám từ chối tôi!

Nó thật sự nhẫn tâm nhìn tôi - mẹ ruột của nó - phải ngồi tù vì nó!

Lòng tôi tổn thương tột độ.

"Thiến Thiến, mẹ mang thai mười tháng mới sinh ra con, lúc đó khó sinh suýt chút nữa đã lấy đi nửa cái mạng của mẹ. Con thật sự nhẫn tâm đối xử với mẹ ruột mình như thế à..."

Tôi còn chưa nói dứt lời, Thiến Thiến đã xắn tay áo lên.

Đập vào mắt tôi là hơn chục vết sẹo gớm ghiếc, trong đó vết sâu nhất là vết để lại từ lần trước, dài gần nửa cổ tay, vảy khô thậm chí còn chưa bong hết.

"Năm xưa mẹ sinh con suýt chec, lần trước con cũng suýt chec vì mẹ, chúng ta hòa nhau rồi."

Tôi nhất thời lúng túng, không biết phải làm sao.

Dì Tôn nhìn thấy thì trực tiếp òa khóc:

"Trời ơi, con gái, con đã phải chịu bao nhiêu khổ sở vậy? Mẹ con đúng là đồ vô lương tâm mà, nếu không phải cô ta nói con lẳng lơ đến mức quyến rũ cả bố ruột, dì cũng không đời nào đồng ý bắt con về nhà đâu."

"Nếu biết con đã chịu nhiều đau khổ thế này, dù nói gì dì cũng không dám làm bậy."

Tôi nghe mà phát cáu.

Bà ta đổ thêm dầu vào lửa làm gì vậy?

Là sợ tôi trông chưa đủ tồi tệ, chưa đủ đáng ghét ư?

Hay là bà ta đang cố gắng muốn tách mình ra, muốn trốn tội?

Nhưng tôi vẫn không muốn ngồi tù.

Thấy chiêu khổ nhục kế không có tác dụng, tôi lại chuẩn bị đổi sang cách khác.

"Lục Thiến Thiến, dù con có không muốn nhận mẹ đến đâu, về mặt pháp luật, mẹ vẫn là mẹ ruột của con. Nếu mẹ ngồi tù, con và con cái của con sau này đừng hòng thi công chức nữa, con không muốn mất tư cách thi công chức đúng không?"

Lục Thiến Thiến lại cười lạnh một tiếng, nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc.

"Ai thèm?"

14.

Cuối cùng, tôi bị kết án 3 năm tù.

Dì Tôn và cháu trai bà ấy lần lượt bị kết án 2 năm và 1 năm tù giam.

Sau khi vào tù, tôi ly hôn với Lục Hằng.

Nhà cửa thuộc về anh ta, tiền tiết kiệm chia đôi, còn xe thì anh ta chuyển cho tôi phần tiền tương đương giá thị trường của xe cũ.

Cuộc hôn nhân của tôi và Lục Hằng, đến đây đã coi như hoàn toàn chấm dứt.

Dù tôi không đồng ý, Lục Hằng kiện ra tòa thì thẩm phán cũng sẽ phán ly hôn, tôi thà sảng khoái một chút, còn có thể mua được chút tình người.

Tôi chỉ hy vọng anh ta có thể đối xử tốt với con trai tôi trong thời gian tôi thụ án.

Nhưng tôi đã sai rồi, tôi không ngờ Lục Hằng lại nhẫn tâm đến thế.

Anh ta không đón Thiên Tứ về nhà, mà để thằng bé ở lại sống hẳn với mẹ tôi, mỗi tháng chỉ gửi cho mẹ tôi 2000 tệ tiền nuôi dưỡng.

Nhưng mẹ tôi còn phải chăm sóc con trai của anh trai tôi nữa, bà chăm Thiên Tứ vài ngày thì được, nhưng lâu dần anh trai và chị dâu tôi sẽ không vui, tỏ ra rất ghét Thiên Tứ.

Mẹ tôi không còn cách nào, đành phải đưa hết 2000 tệ mà Lục Hằng gửi cho anh chị dâu, còn bản thân và Thiên Tứ thì sống khổ sở.

Thiên Tứ không được ăn thịt hàng ngày, cũng không có quần áo mới, chỉ có thể mặc lại quần áo cũ của cháu trai tôi.

Dần dần, Thiên Tứ càng ngày càng gầy, càng ngày càng ít nói.

Mỗi lần thằng bé đi cùng mẹ tôi đến thăm tôi, tôi đều đau lòng đến rơi nước mắt.

Thế là, tôi liều mạng cải tạo.

Ngày nào tôi cũng tăng ca làm việc, chỉ để có thể được ra tù sớm hơn, sớm đưa con trai tôi đến một cuộc sống tốt hơn.

Nhờ việc cải tạo tốt, 2 năm sau tôi đã được giảm án thành công và ra tù.

Tôi đến tiệm bánh mua cho con trai một cái bánh kem, rồi đến tiệm đồ chơi mua chiếc xe đua điều khiển từ xa mà thằng bé hằng mong ước.

Tôi nghĩ, những ngày khổ sở của tôi và con trai cuối cùng cũng kết thúc rồi.

Nhưng tôi không ngờ, khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ, tôi lại gặp được một người quen thuộc.

Là Dì Tôn!

Phía sau bà ấy vẫn là chiếc xe tải quen thuộc.

Bà ấy mỉm cười:

"Cô gái, về nhà với tôi đi, con trai tôi vẫn đang đợi cô tìm vợ cho nó đấy."

Tôi cảm thấy da đầu nổ tung, vội vàng nói:

"Chờ... chờ tôi tìm cho con trai dì một người khác nhé, dì Tôn. Nhưng hôm nay tôi không có thời gian, tôi còn phải về tổ chức sinh nhật cho con trai tôi nữa."

Dì Tôn cười một cách u ám:

"Không cần, tôi thấy cô rất phù hợp."

"Nhưng cô yên tâm, lần này khác với lần trước, lần này cô theo tôi về thì không cần sinh con cho con trai tôi nữa đâu."

Không cần sinh con sao? Điều này đối với tôi quả là một tin tốt.

Ít ra, tôi sẽ không chec vì sinh khó trên núi, và vẫn còn cơ hội trốn thoát.

Nhưng, câu nói tiếp theo của dì Tôn đã kéo tôi xuống địa ngục:

"Vì con trai tôi đã chec đuối dưới sông vào tháng thứ hai cô bị giam rồi."

"Nó không tìm thấy mẹ, lại không có đồ ăn, vừa đói vừa rét nên ra ngoài tìm tôi, vô tình trượt chân rơi xuống sông.”

“Khi tôi mãn hạn tù trở về thì cỏ trên mộ nó đã cao 3 thước rồi."

"Lần này tôi đến tìm cô, là để cô kết hôn âm hôn với con trai tôi!"

(Hết)

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần