logo

Chương 2

Ông chủ môi giới suýt phát điên, vụ này mà không khôi phục livestream ngay thì việc mua bán hỏng là cái chắc, chưa kể sau này chủ nhà truy cứu trách nhiệm mới là rắc rối lớn!

Vốn dĩ nhà người ta có thể bán được giá 1 triệu, bị ông phá ra nông nỗi này, giờ bán 20 vạn chưa chắc đã có người mua, ai tha nổi cho ông?

Đang lúc cuống như gà mắc tóc thì người ngủ thử gọi điện tới, bảo là điện thoại hết tiền nên bị cắt 3G, giờ chỉ còn quyền gọi tạm ứng 10 phút, bảo ông chủ nạp gấp cho cái thẻ 200 tệ.

Ông chủ tức suýt nhồi máu cơ tim ngay tại chỗ, nghiến răng nghiến lợi nạp cho hắn 200 tệ, bắt hắn phải khôi phục livestream ngay lập tức, và phải đính chính sự việc trên sóng.

Thế là người ngủ thử lên livestream giải thích chi tiết chuyện mình bị hết tiền cắt mạng, tiện thể nói luôn chuyện gã môi giới làm việc với mình sau khi ký hợp đồng cứ đòi cắt xén 500 tệ, nếu không thì sẽ "bẻ kèo".

Hôm sau, gã môi giới kia bị sếp đuổi cổ.

Có bài học xương máu đó, tôi cũng chẳng mong ép giá được thật, chỉ là tiện mồm nói theo đà thôi.

Dù sao thì hợp đồng chưa ký, không có lý nào chỉ cho phép ông hét giá trên trời mà không cho tôi trả giá sát đất.

"Được, vậy thì 3.000. Ký hợp đồng thôi!"

Ngụm nước trong miệng tôi chưa kịp nuốt xuống suýt nữa thì phun ra, cái lão Trương này cũng dứt khoát quá thể!

Có một thoáng, tôi thậm chí hơi hối hận vì đã không ép giá sâu hơn chút nữa.

Ký hợp đồng xong, lão Trương đeo kính râm và khẩu trang, lại biến thành dáng vẻ thanh niên đầy sức sống khiến người ta không đoán nổi tuổi thật.

"Vậy hẹn mai gặp lại, sếp." Lão Trương gật đầu chào tôi.

Vì sáng hôm sau tôi phải chịu trách nhiệm đón ông ta đến địa điểm, nên câu "hẹn mai gặp" của lão Trương không có gì là đột ngột.

Tôi gật đầu, vừa thu dọn tài liệu trên bàn, vừa đưa mắt nhìn lão rời đi.

Lúc đó, tôi vẫn chưa biết rằng câu "hẹn mai gặp" này thực ra còn có ý khác.

Dù sao thì, chỉ cần trước mười hai giờ đêm mai, thì đều được tính là "mai".

2.

Mười giờ sáng hôm sau, tôi theo định vị lão Trương gửi, lái xe đến trước cửa một khách sạn bình dân.

Điều khiến tôi bất ngờ là rõ ràng lão Trương là người bản địa, vậy mà lại chẳng có lấy một bất động sản nào ở đây.

Theo lời ông ta kể, từ khi ly hôn với người vợ thứ hai vào năm kia, để bù đắp cho vợ cũ khoản tiền hơn 200 vạn bị ông ta "khắc" mất, ông ta đã ra đi tay trắng và làm nghề ngủ thử nhà “hung”.

Từ đó về sau, ông ta bay đi khắp nơi trên cả nước, ở đâu có việc là ở đó có ông ta, nên cũng chẳng thiết mua nhà nữa.

Nếu không phải thỉnh thoảng vẫn phải quay về xử lý công việc, thì e rằng đến việc thuê khách sạn dài hạn cũng là lãng phí.

Tôi liên tưởng đến thân phận người ngủ thử hạng vàng của ông ta, nghĩ bụng lời này nghe cũng hợp lý, chỉ thầm cảm thán đúng là xa xỉ.

Từ khách sạn đến nội đô Hoa Uyển không xa, tính ra chỉ mất mười phút lái xe, lẽ ra để ông ta tự bắt taxi đến cũng được.

Chỉ là một phần tôi đoán ông ta sẽ mang theo nhiều đồ đạc, taxi thường chưa chắc đã chở được hết, phần nữa là tôi cũng thực sự tò mò xem nghề này khi làm việc, rốt cuộc phải chuẩn bị những gì, nên mới đặc biệt mượn một chiếc SUV cốp rộng để đi đón.

Ai ngờ, lão Trương lại chỉ mặc độc bộ quần đùi áo ba lỗ giày thể thao, vác theo cái túi ngủ mà đi ra.

Ai không biết còn tưởng ông ta đi phượt bộ.

“Ông chỉ mang mỗi thế này thôi á?"

"Chứ sao nữa?"

"Không có kiếm gỗ đào, chuông trấn hồn hay pháp khí gì à?"

"Người trẻ tuổi... phải tin vào khoa học chứ."

"Tin khoa học cái khỉ mốc, ông làm cái nghề này mà lại quay ra bảo tôi tin vào khoa học á?"

"Làm cái nghề này mà tin mấy cái đó thật thì bị dọa chết từ lâu rồi, với lại, nếu có thứ dơ bẩn thật, thì pháp khí nào cứng hơn được cái bát tự của tôi?"

Tôi cứng họng, mơ hồ cảm thấy ông ta nói cũng có vài phần đạo lý.

Suốt đường đi không ai nói gì, xe thuận lợi tiến vào nội đô Hoa Uyển, ngoặt vài cái là đến trước cửa ngôi nhà “hung” đó.

Nội đô Hoa Uyển chia làm hai khu trước và sau, khu 1 là nhà vườn thấp tầng, khu 2 là khu biệt thự, và nơi chúng tôi đang đứng là khu biệt thự với kiến trúc mỗi nhà một vườn riêng biệt.

Giữa các hộ ở đây đều được ngăn cách bởi những tường cây xanh tầng tầng lớp lớp, vừa đảm bảo sự riêng tư cho gia chủ, vừa đảm bảo diện tích sử dụng thực tế của ngôi nhà, cũng chính nhờ chiến lược sử dụng đất lãng phí như vậy mà nó mới trở thành khu biệt thự cao cấp và nổi tiếng nhất thành phố này.

Có thể gọi là tấc đất tấc vàng.

Lão Trương xuống xe, vươn vai đón ánh nắng, cùng tôi quan sát dinh thự bị bỏ hoang suốt một năm trước mặt.

Biệt thự không quá lớn nhưng khá trang nhã, nhờ có ban quản lý thường xuyên bảo dưỡng nên khu vườn rộng trước cửa cũng không mọc cỏ dại um tùm, chỉ có bồn hoa do chủ cũ tự tay vun trồng thì nay đã hoàn toàn tàn lụi.

Lão Trương đưa tay đòi chìa khóa, liếc nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý: "Có gan vào trong tham quan với tôi một chút không?"

Tôi vốn cũng hơi sợ, định đưa chìa khóa xong là chuồn, nhưng bị ông ta khích tướng như vậy, máu đàn ông trong người lập tức xông lên não.

"Có gì mà không dám?"

Nói xong, tôi bám sát ngay sau lưng lão Trương bước vào cổng biệt thự.

Hai cánh cửa lớn vì cạn dầu nên khi mở ra phát ra tiếng kẽo kẹt trầm đục như tiếng rên rỉ.

Cửa vừa mở, gió lùa âm u kẹp theo mùi ẩm mốc ập thẳng vào mặt.

Tôi và lão Trương bịt mũi, đứng ở cửa tròn 10 phút, đợi toán khí mù mịt trong nhà tan hết mới bước vào.

"Nào, giúp tôi một tay, mở hết cửa nẻo trong nhà này ra." Lão Trương vừa gọi tôi vừa tự mình đi về phía cửa sổ phòng khách.

Miệng tôi đáp vâng, nhưng chân thì thành thật đứng chôn tại chỗ, không dám rời xa lão Trương quá phạm vi ba mét, giả vờ quan sát môi trường xung quanh.

Biệt thự được thiết kế theo phong cách Trung Hoa, sàn lát gỗ thịt, do thiếu bảo dưỡng nên một phần đã nứt nẻ, cong vênh.

Trần nhà ốp khung gỗ gụ được quét sơn bóng, qua một năm cũng chưa bong tróc hoàn toàn, chỉ hơi xỉn màu.

Chiếc đèn chùm hình lồng đèn bát giác khổng lồ rủ xuống từ trần nhà, từ góc độ của tôi vừa khéo che khuất cầu thang lên tầng hai phía sau bức bình phong trăm lỗ.

Dù đã bỏ hoang một năm, vẫn lờ mờ nhận ra gia đình này năm xưa từng sống trong nhung lụa, nhà cao cửa rộng tráng lệ đến nhường nào.

Tôi lật tấm vải trắng che bụi trên chiếc ghế gỗ gụ bên cạnh, vuốt ve những vân gỗ ấm áp, buột miệng cảm thán từ tận đáy lòng: "Giàu thật đấy!"

"Trên mạng bảo ông chủ cũ nhà này làm kinh doanh logistics, buôn bán lớn lắm, có tiền chẳng phải chuyện bình thường sao?"

Không biết từ lúc nào lão Trương đã mở hết cửa nẻo tầng một, nghe tôi cảm thán, ông ta vừa đi lên tầng hai vừa cười nói với tôi:

"À đúng rồi, cậu rảnh thì lấy cái chổi ở cửa quét giúp tôi sàn phòng khách tầng một nhé, tối nay tôi ngủ ở đấy." Lão Trương nói xong, không đợi tôi từ chối đã bồi thêm: "Trưa nay mời cậu đi ăn cơm chay ở chùa Phúc Linh bên cạnh."

Tôi chẳng nói chẳng rằng đi tìm chổi luôn.

Đợi lão Trương mở cửa sổ tầng hai xong đi xuống, tôi cũng vừa khéo dọn xong một khoảng trống trước ghế sofa phòng khách tầng một.

Lão Trương cười ha hả vỗ vai tôi đầy hài lòng, trải túi ngủ ra sàn, rồi lôi điện thoại và chân đế đặt ở cửa, chỉnh góc quay xong xuôi liền cùng tôi lên xe đi chùa Phúc Linh.

Chùa Phúc Linh là ngôi chùa duy nhất được xây trong nội thành, nghe đồn cầu tài cầu bình an linh thiêng lắm nên hương khói rất vượng.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần