logo

Chương 9

"Trả lời tôi, đáng chết không?!"

Ông chủ Lưu túm lấy cổ áo tôi, ép tôi lại gần mặt ông ta, đôi mắt vằn tia máu nhìn tôi chòng chọc, vẻ mặt dữ tợn như con thú hoang chực chờ ăn thịt người.

Cổ họng tôi như bị tảng đá ngàn cân đè nặng, rõ ràng chỉ là hai chữ đơn giản, nhưng tôi cố gắng nửa ngày chỉ có thể nặn ra vài âm tiết rời rạc từ cổ họng, hoàn toàn không ghép nổi thành từ hoàn chỉnh.

May mà ông chủ Lưu không tiếp tục ép tôi nói ra đáp án, ông ta thả tay ném tôi xuống đất, quay lại phía lão Trương.

"Kể ra thì, vốn dĩ tôi thực sự muốn cảm ơn anh đấy, Trương Dưỡng Đạo. Nhưng anh đúng là không cho tôi cơ hội này mà!"

"Anh nói đúng lắm, ma túy là của tôi, sổ sách cũng là của tôi, ngôi nhà này hiện giờ là của tôi, nhưng trước đây là của một người từng là anh em của tôi."

"Tôi từng có hai người anh em rất tốt, chúng tôi cùng nhau tay trắng dựng nghiệp, từ một chiếc xe tải cũ thay phiên nhau lái cho đến khi trong tay có hơn hai mươi chiếc xe, trở thành công ty vận tải lớn nhất thành phố, nhưng làm vận tải thì kiếm được mấy đồng chứ? Thức khuya dậy sớm, dầm mưa dãi nắng, cho dù chúng tôi làm to nhất thành phố, trừ đi chi phí nhân công và đủ loại phí bảo dưỡng lặt vặt, một tháng chia về tay cũng chỉ được vài vạn tệ, tháng nào ít việc hoặc tháng nào xe hư hỏng nhiều, không những không kiếm được tiền mà còn phải bù lỗ."

"Chính vào lúc đó, tôi quen một người bạn ở biên giới, hắn cầm một túi bột trắng nhỏ xíu như thế, lắc qua lắc lại trước mắt tôi, rồi dương dương tự đắc nói với tôi rằng, chỉ dựa vào thứ này, một tháng hắn kiếm ít nhất cũng được mấy trăm vạn."

"Cũng từ đó, tôi bắt đầu lén lút buôn bán thứ này cùng hắn. Ban đầu, mỗi lần tôi chỉ dám mang một hai gói, dần dà đường đi nước bước quen rồi, quan hệ rộng rồi, tôi bắt đầu mang từng ký, rồi đến vài chục ký, cả trăm ký, cuối cùng... tôi đã sở hữu một kho hàng ngầm riêng, trở thành nhà phân phối lớn nhất cả vùng Tây Nam."

Ông chủ Lưu dang hai tay, trên mặt nổi lên vẻ ửng đỏ kỳ lạ, dường như việc hồi tưởng lại quá trình "phấn đấu" năm xưa khiến ông ta tự hào từ tận đáy lòng.

"Tôi kiếm được tiền, tự nhiên cũng bắt đầu quay lại nuôi công ty, vận tải Kinh Hoa dưới sự bảo trợ của nguồn vốn khổng lồ, làm ăn ngày càng lớn, quy mô cũng ngày càng to, mắt thấy sắp có thể thôn tính các công ty nhỏ khác, thành lập tập đoàn, thì chuyện làm ăn của tôi vô tình bị một người anh em phát hiện."

Giọng nói vốn đang cao vút của ông chủ Lưu đột ngột trầm xuống, ông ta với sắc mặt u ám nhìn về phía Trương Dưỡng Đạo: "Hôm đó, cậu ấy cũng ngồi ở vị trí của anh, nói những lời y hệt anh, thậm chí ngữ khí biểu cảm cũng giống hệt, chế giễu, khinh bỉ, đứng trên cái gọi là đỉnh cao đạo đức mà sỉ nhục tôi thỏa thích!"

"Nhưng cậu ấy quên mất, nhà cậu ấy ở, xe cậu ấy đi, cho đến tiền cưới vợ sinh con, đều là tôi giúp cậu ấy kiếm, đều nhờ tôi! Không có tôi, cậu ấy là cái thá gì? Cậu ấy mua nổi cái xe 120 vạn không, ở nổi cái nhà hơn 600 vạn không, cưới được cô vợ xinh đẹp dịu dàng thế không? Chỉ dựa vào việc thức khuya dậy sớm lái xe tải, cậu ấy xứng để người ta gọi một tiếng sếp Lý sao?!"

Ông chủ Lưu bám chặt tay vịn xe lăn, gào thét một cách điên cuồng về phía lão Trương.

"Dựa vào đâu, dựa vào đâu mà cậu ấy đòi phán xét tôi? Dựa vào đâu mà ăn của tôi, dùng của tôi, tiêu của tôi, hưởng thụ tất cả những gì tôi mang lại, mà còn mẹ nó, có thể yên tâm thoải mái ra vẻ đạo mạo, chỉ vào mũi tôi bảo rằng, cậu ấy sẽ đi tố cáo tôi, muốn tôi ăn kẹo đồng, muốn con cháu tôi đời đời bị người ta chọc vào cột sống?!"

Lão Trương khẽ cúi đầu, tóc mái che khuất ngũ quan khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm lúc của ông ta.

"Trương Dưỡng Đạo, giờ anh hiểu chưa? Hiểu tại sao tôi phải tốn bao công sức để lấy được thứ trong tay anh, hiểu tại sao tôi lén bỏ thuốc vào rượu của Lý Quốc Lập khiến cậu ấy thành người thực vật, hiểu tại sao tôi mua chuộc bảo mẫu nhà họ động tay động chân vào đường ống khí ga, tiện thể tìm bảo vệ giúp chặn cửa từ bên ngoài, khiến nhà họ tuyệt tự..."

"Hiểu tại sao rõ ràng tôi biết đây là một cái bẫy, mà vẫn phải giả làm một thằng ngốc bị các người xoay như chong chóng nhảy vào, cùng các người diễn hết vở kịch này chưa? Thậm chí để diễn cho giống còn phải giấu cả thằng con trai ngốc của mình. Anh biết không, thực ra nhìn nó cùng các người khóc lóc thảm thiết, tôi buồn cười lắm, nhịn cười vất vả vô cùng!"

"Tất cả những điều này anh đều hiểu chứ? Trương Dưỡng Đạo, hay là, Vệ Tinh?"

6.

Trên má ông chủ Lưu nổi lên vệt đỏ bệnh hoạn, cười híp mắt quay đầu nhìn sang thầy Trần, người từ đầu đến cuối chưa nói câu nào và đang bị Lưu Linh dùng súng chĩa vào đầu.

"Còn ông nữa, tiểu đội trưởng Trần. Nếu tôi nhớ không nhầm, trong hồ sơ nói năm 2007 ông chuyển ngành do bị thương, lúc đó chắc là bị thương ở chân trái nhỉ?"

"Những ngày qua đúng là vất vả cho ông rồi, rõ ràng cũng giống tôi, là phế nhân không dùng chân giả thì không đi lại được, thế mà cứ phải giả vờ là người bình thường, thật khó cho ông ngày nào cũng phải dậy từ lúc trời chưa sáng để đẩy tôi đi dạo!"

Nói rồi, ông chủ Lưu chĩa súng lên chiếc đèn chùm hình lồng đèn bát giác trên trần nhà, "đoàng" một tiếng, viên đạn trúng ngay giữa đèn.

Trong tiếng cọt kẹt ghê răng, một thiết bị hình vuông màu đen rơi từ trên không xuống, đập xuống đất vỡ tan tành.

"Ha ha, máy chiếu 3D. Biết chơi đấy!" Ông chủ Lưu phất tay, phía sau liền có năm gã đàn ông to con bước ra, bước chân thoăn thoắt lao thẳng lên tầng hai.

Một lát sau, tiếng phụ nữ la hét giận dữ chói tai truyền từ trên lầu xuống.

Ngay sau đó, một người phụ nữ mặc áo trắng đang ôm chặt con búp bê da xanh giãy giụa không ngừng bị một gã to con vác xuống lầu, ném xuống đất, bốn người còn lại thì vác theo một đống thiết bị không nhìn rõ là gì đi ngay phía sau.

Người phụ nữ bị trói quặt tay ra sau ngã ngồi dưới đất, nhổ toẹt bãi nước bọt về phía ông chủ Lưu, mái tóc dài rối bời để lộ một vệt màu đỏ anh đào bên tai.

Chính là Trần Tĩnh.

Ông chủ Lưu dang hai tay: "Người ngủ thử nhà “hung”, Tý Mẫu Sát, thầy phong thủy, thế là đông đủ cả."

"Bố, để con giết bọn chúng!" Lưu Linh siết chặt khẩu súng bước lên một bước, nghiến răng nghiến lợi chỉ vào kẻ đầu sỏ là lão Trương.

"Cút đi! Có gì mà tức tối, mày mà có chút não thì có bị lừa không? Không lo tự kiểm điểm sự ngu dốt của mình, lại đi trách kẻ lừa đảo thông minh hơn mày à? Đồ không có tiền đồ."

"Bốp bốp bốp..." Lão Trương, hay nói đúng hơn là Vệ Tinh, khẽ vỗ tay, ngẩng đầu cười nhìn ông chủ Lưu lúc này đang nắm chắc phần thắng.

"Quả nhiên vẫn không lừa được cậu, hồi trước tôi đã bảo trong ba chúng ta cậu là đứa thông minh nhất, lão Lý còn không phục, quả nhiên, vất vả đi một vòng lớn như vậy, vẫn bị cậu nhìn thấu."

"Có điều, cậu nói sai một chuyện và cũng tính sót một chuyện."

Ông chủ Lưu cười khẩy: "Lá bài tẩy cuối cùng của các người chẳng qua là thằng nhãi đang ngồi xổm bên cạnh tôi đây thôi, nhưng cậu nghĩ tôi đã đưa nó đến đây rồi thì còn có thể để nó quay về sao?"

"Mặc dù tôi hoàn toàn không nhìn ra điểm gì bất thường trong hồ sơ của nó, nhưng bản thân việc 'không có vấn đề gì' chính là vấn đề lớn nhất. Những chuyện thế này, tôi trước giờ thà tin là có còn hơn tin là không."

"Vãi chưởng, ông định giết tôi à?!" Nghe hiểu ẩn ý của lão Lưu, nỗi sợ hãi trong tôi trong nháy mắt hóa thành cơn giận dữ, tôi bật dậy, lao đầu húc về phía tên trùm ma túy già mà không chết là giặc này, nhưng mới chỉ kịp lắc vai một cái, cơ thể đã bị hai gã to con bên cạnh đè nghiến xuống.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần