1.
Vì mười lượng bạc, ta gả vào Thẩm phủ, xung hỉ cho nhị thiếu gia Thẩm Nham sắp chế-t vì bệnh.
Nhìn nam nhân mặt mày trắng bệch trên giường cưới, khi ta còn đang mơ màng về cuộc sống hạnh phúc sau khi góa chồng, bỗng nhiên nghe thấy một chuỗi âm thanh kỳ lạ:
[Ta chỉ ngủ một giấc thôi mà, sao đột nhiên lại có thêm một tức phụ!]
[Phấn đánh dày quá, mặt ta khô muốn nứt ra rồi!]
[Sao nàng ta cứ nhìn ta mãi thế! Mông ta bị chuột rút, muốn lật người quá à!]
Ta kinh ngạc nhìn về phía mông Thẩm Nham, quả nhiên nó đang co giật một cách không kiểm soát.
Ma xui quỷ khiến thế nào, ta véo một cái vào mặt hắn.
Nhìn phấn đầy tay, rồi nhìn khuôn mặt hồng hào đang lộ ra của người này. Ta chợt nhận ra, hình như ta có thể nghe thấy tiếng lòng của Thẩm Nham.
Quả nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, những tiếng gào thét như thác lũ lại vang lên.
[Chết tiệt, sao nàng ta lại dám sờ ta!]
[Thế chẳng phải là bị lộ hết rồi sao?]
[Nàng ta sẽ không phải là có ý với ta, rồi định "bá vương ngạnh thượng cung" đó chứ?]
[Tuy nàng ta trông cũng khá, nhưng lát nữa ta còn phải đi giế-t người để lĩnh tiền thưởng mà!]
[Không ai được phép cản trở ta kiếm tiền!]
Giế-t người? Tiền thưởng?
Ta nghiêng đầu nhìn thấy đôi giày giấu dưới gầm giường, lúc này mới bàng hoàng nhận ra,
Thẩm Nham cái tên này căn bản là không hề có bệnh gì hết!
2.
Ban đầu còn nghĩ tới việc đợi hắn chế-t, rồi làm một góa phụ xinh đẹp giàu có, lại còn thảnh thơi. Giờ thì mọi thứ đã tan thành mây khói.
Suy đi tính lại, ta quyết định chuồn đi cho an toàn, dù sao thì mười lượng bạc cũng đã vào tay.
Vừa định bước ra cửa, tiếng lòng của Thẩm Nham lại vang lên:
[Nàng ta sẽ không phát hiện ra ta đang giả bệnh chứ?]
[Lỡ mà nói ra ngoài, đây chính là tội khi quân đó!]
[Hay là giế-t nàng đi nhỉ? Chỉ có người chế-t mới giữ được bí mật.]
Ta lập tức rụt cái chân vừa bước ra lại, nhưng giọng nói trầm thấp lười biếng của Thẩm Nham lại một lần nữa dội đến:
[Sao nàng ta lại không đi nữa rồi?]
[Cái loại tiểu nhân hai mặt này, trong Ám Ảnh các là sẽ bị "thiên đao vạn quả" đó!]
[Một cô nương xinh đẹp như vậy, lát nữa lúc lóc thịt có thể điêu khắc thành một bông hoa đẹp một chút.]
Đi cũng không xong, ở lại cũng chẳng được. Thẩm Nham cái tên khốn này thật là khó chiều.
Đúng lúc ta đang đứng ngồi không yên thì khóe mắt liếc thấy thùng tắm đang bốc hơi nghi ngút sau tấm bình phong. Tiện tay cầm lấy chiếc chậu đồng và khăn trắng bên cạnh, ta múc một chậu nước nóng rồi ngồi bên giường Thẩm Nham, bắt đầu màn biểu diễn của mình.
"Thẩm lang à! Chàng nhất định phải nhanh chóng khỏe lại.”
"May nhờ có tiền của Thẩm phu nhân, cha ta mới được mồ yên mả đẹp.”
"Thẩm gia đối xử với ta tốt như vậy, dù ta có làm trâu làm ngựa cũng phải hầu hạ chàng thật tốt.”
"Nhị thiếu gia nằm lâu như vậy chắc chắn không thoải mái rồi? Ta lau người cho chàng trước nhé.”
Lời vừa dứt, cả người Thẩm Nham cứng đờ thấy rõ. Gân xanh trên mu bàn tay hắn giật giật, từ vành tai đỏ bừng xuống tận cổ, như thể vừa bị lửa đốt.
[Á á á á, không được!]
[Tuy ta rất tự tin vào thân hình của mình, nhưng tiến triển này nhanh quá rồi!]
[Trong sách tranh có nói, nam nhân không biết tự trọng thì chẳng khác gì cải bắp thối.]
[Không được chạm vào ta! Mau dừng tay lại!]
Ta giả vờ như không nghe thấy, dùng khăn nóng nhẹ nhàng lau ngón tay Thẩm Nham. Khi còn làm nghề lừa gạt khắp nơi, ta cũng đã được học qua các kỹ thuật xoa bóp chuyên nghiệp rồi. Xử lý loại thiếu gia yếu ớt như Thẩm Nham, thì chẳng khác nào chộp rùa trong chum – dễ như trở bàn tay.
Quả nhiên, chưa đến nửa nén hương sau, thái độ của Thẩm Nham đã thay đổi.
[Ôi chà~ Sao lại có chút thoải mái thế này.]
[Cái cô nàng này cũng có tài đấy chứ.]
[Cứ hưởng thụ thêm chút nữa, nếu đến giờ Tý mà nàng ta vẫn chưa ngủ, giế-t sau cũng chưa muộn.]
Nghe đến đây, ta hận không thể trực tiếp dùng khăn bịt cho Thẩm Nham chế-t ngạt. Cái tên này đúng là trở mặt còn nhanh hơn lật sách mà!
Nhưng nghĩ đến thân phận sát thủ của hắn, ta quyết định vẫn nên án binh bất động trước đã.
3.
Nhân lúc thay nước, ta giả vờ trượt chân, đầu đâm sầm vào chiếc bàn bát tiên. Sau đó trợn mắt trắng dã, rên rỉ một tiếng thật điệu đà "A~", rồi ngất xỉu xuống đất.
Trước khi ngã, ta còn không quên hất tung chiếc chậu đồng đựng nửa chậu nước nóng đi. Nhìn đường bay, ước chừng nó sẽ úp trúng đầu Thẩm Nham một cách chuẩn xác và mạnh mẽ.
Sau tiếng "ầm" vang lên giòn tan, Thẩm Nham cuối cùng cũng không nhịn được mà hét lên.
"Làm cái quái gì thế! Đau chế-t tiểu gia rồi!”
"Chờ đấy, lát nữa xem ta có xẻ thịt ngươi ra thành từng lát mỏng không!""
Ta nhắm chặt mắt, cố gắng hít thở chậm lại, giả vờ như đã ngất.
Khoảnh khắc tiếp theo, giọng nói của Thẩm Nham vang lên bên tai ta:
"Đừng giả vờ nữa! Ta biết ngươi là người của ai phái đến!”
"Mau dậy đi, thành thật khai báo, may ra gia còn cho ngươi được toàn thây."
Nếu không nghe thấy tiếng lòng của Thẩm Nham, chắc chắn ta đã sợ đến mức tè ra quần mà bò dậy rồi. Nhưng lúc này, ta vẫn nằm im dưới đất giả vờ ngất, bởi vì trong lòng hắn đang nghĩ:
[Hắc hắc hắc, lừa nàng ta một chút.]
[Nếu là kẻ xấu, chẳng phải sẽ sợ chế-t khiếp sao?
[Ta quả thật quá thông minh rồi, không hổ danh là sát thủ kim bài của Ám Ảnh các!]
Thẩm Nham vẫn còn lầm bầm lầu bầu không dứt, ta trực tiếp tự động bỏ qua cái đống lời nói thừa thãi đó, toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào hai chữ mà hắn vừa vô tình tiết lộ.
"Kim bài" ? !
Nếu đổi thành bạc, chẳng phải là cả một xe đầy ắp sao?
Nghĩ đến núi bạc trắng lấp lánh, ta không khỏi muốn bật cười.
Mãi đến khi đầu mũi da-o lạnh lẽo chạm vào mặt, ta mới nhận ra, mình vui mừng hơi sớm.
Ta lập tức bình tâm tĩnh khí, tiếp tục giả vờ một bộ dạng sắp chế-t đến nơi, hy vọng có thể lừa được Thẩm Nham.
Đáng tiếc, hắn không phải là kẻ ngốc. Cảm giác sắc lạnh và buốt giá trượt dọc từ má xuống cổ, ta dường như cảm nhận được ánh mắt dò xét của Thẩm Nham đang dán chặt vào cổ mình.
Vạn lần không ngờ, khi ta tưởng rằng mình sắp phải chôn thân ở đây rồi, hắn ta lại bước chân lớn rời đi.
Cùng với đó là tiếng lòng ngày càng yếu ớt:
[Nàng ấy trắng thật!]
[Phi lễ vật thị, phi lễ vật thị.]
[Phi lễ? Chắc không phải là phi lễ đâu nhỉ? Đây chẳng phải là tức phụ ta sao?]
[Vừa xinh đẹp lại còn dịu dàng chu đáo, hay là giữ lại thêm hai ngày nữa?]
Ước chừng Thẩm Nham đã đi xa, ta cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện cúc áo không biết đã bung ra từ lúc nào. Vội vàng cài lại, ta nhìn xung quanh, trong phòng chỉ còn lại một cây nến hỉ lay động nhẹ trong gió.
Giường Thẩm Nham trống không, đôi giày giấu dưới gầm giường cũng biến mất.
Lúc này ta mới yên tâm, chuẩn bị bò dậy tìm kiếm tấm kim bài kia, mang theo vàng bạc châu báu cao chạy xa bay ngay trong đêm. Kết quả chân lại bị trượt, ngã sấp mặt đập đầu vào bàn.