18.
Thậm chí tôi còn nhận được điện thoại của mẹ Thái tử gia: "Mẹ nghe nói con đang quen một cô diễn viên không đàng hoàng?"
Tôi nháy mắt ra hiệu cho Thái tử gia.
Thái tử gia cúi đầu giả chết.
Dù sao không phải cơ thể mình, không phải mẹ mình.
Tôi nói bừa: "Tạm thời thôi ạ."
"Ý là gì?"
"Là ở bên nhau sương sương một chút thôi ạ."
"Hahahaha, mẹ đang nói chuyện chính sự với con, đừng có chọc mẹ cười..."
Được thôi.
Tôi quyết định kiếm thêm một mớ: "5 triệu tệ, con sẽ bảo cô ấy rời xa con."
Bà ấy để lại một câu "Con đừng có chọc cười mẹ nữa", rồi cúp máy.
Tôi bảo: "Mẹ anh thú vị thật đấy."
"Cảm ơn, mẹ cô cũng thế."
Tôi: "?"
Bất ngờ ghê, thế mà đã quen biết mẹ nhau rồi.
19.
Show hẹn hò kết thúc, tôi có một khoảng thời gian rảnh rỗi dài.
Thái tử gia hỏi tôi: "Hết việc làm rồi à?"
Hả? Lăn lộn trong showbiz mà bị nghiện rồi sao?
"Đang đợi show chuyển khoản nốt tiền, rồi thu dọn đồ đạc chuẩn bị giải nghệ."
Nghĩ đến thôi đã thấy vui.
Tôi và Thái tử gia lại khui mấy chai rượu, nói chuyện ông nói gà bà nói vịt:
"Mọi người đều bảo anh với Bạch Niệm là thanh mai trúc mã, có chuyện gì để em hóng hớt chút không?"
"Vớ vẩn, tôi với cô ta còn chẳng cùng quê, thế mà gọi là thanh mai trúc mã?"
Tôi ngẩn người: "Không phải hai người cùng một quận sao?"
"Nhưng không cùng một phường."
Tôi câm nín.
Hắn chia địa bàn kỹ thật đấy.
"Làm Thái tử gia thú vị thật, ai cũng nhường nhịn tôi."
"Làm minh tinh thú vị thật, ai cũng nhìn tôi chửi người."
Hắn ngẩn ra một lúc, đột nhiên nhớ ra gì đó, hét lớn: "Có giỏi thì cô đi mà làm!"
Được rồi, lại đổi về rồi.
Thái tử gia người vẫn còn say, vừa đổi về đã bật dậy làm việc.
20.
Tôi tuyên bố giải nghệ ngay lúc độ hot đang cao nhất.
Khi mọi người tưởng tôi sắp gả vào hào môn, thì tôi quay về thu dọn tàn cuộc của cái xưởng da.
Paparazzi theo đuôi tôi và Thái tử gia cả ngày, muốn chụp được cái gì đó hay ho.
Kết quả, Thái tử gia ngồi trong tòa nhà văn phòng cả ngày.
Còn tôi, vào xưởng.
Tôi năm lần bảy lượt mời paparazzi vào quay cái xưởng da của mình, anh ta từ chối mãi, cuối cùng vẫn bị công nhân nhiệt tình kéo vào.
Tôi giới thiệu sản phẩm trong xưởng cho anh ta: "Mấy cái này toàn là da thật! Chống nước, anh sờ cái chất liệu này xem!"
Paparazzi sờ thử: "Công nhận tốt thật đấy."
"Đây là mẫu mới của chúng tôi! Tôi để giá xuất xưởng cho anh luôn, chỉ 300k!"
Quản lý đứng sau lưng tôi nhắc khéo: "Chị ơi, chất liệu này mà bán 300k là lỗ đấy ạ!"
"Lỗ thì lỗ! Để quảng bá ví da của chúng ta, tri ân mọi người, chúng ta tự bỏ tiền túi bù vào thì có sao?"
Paparazzi ngậm ngùi mua 5 cái ví.
Lừa anh ta đấy.
Vốn chỉ có 100k thôi.
Đêm đó, tôi thấy tin tức của paparazzi: [Sao nữ hạng 2 nghi vấn gả vào hào môn? Sự thật là...]
Sự thật là sao nữ hạng 2 này đã vào xưởng da, dẫn dắt công nhân làm giàu.
[Cô ấy về kế thừa xưởng da thật à?]
[Chữ màu đen mà sao càng nhìn càng thấy đỏ.]
[Mua túi da nhà chị ấy ở đâu thế?]
[Link đây!]
Tôi bận rộn việc ở xưởng da mỗi ngày, tận dụng độ hot sẵn có để ký đơn hàng lớn.
Thái tử gia gửi tin nhắn thoại, tôi từ chối nghe.
Hắn nói: [Em bây giờ là người bận rộn rồi.]
Giọng điệu đầy oán trách.
Tôi bảo: [Anh cứ chửi đi, chửi xong nhớ chuyển tiền.]
[...]
21.
Tôi và Thái tử gia gặp lại nhau lần nữa là để bàn chuyện làm ăn.
Hắn bảo hắn muốn làm thương mại nước ngoài.
Tôi như gặp đại địch: "Miếng bánh của hội Chiết Giang tụi em anh đừng hòng chia phần."
Hắn: "?"
Có thể thấy hắn rất muốn chửi thề, nhưng đã nhịn xuống.
Hắn nói: "Trong mắt em bây giờ chỉ có sự nghiệp."
Tôi khẳng định: "À đúng đúng đúng."
Lần này hắn không nhịn nữa, buột miệng chửi "Fuck": "Ý tưởng của tôi là, chúng ta có thể hợp tác."
Tôi và hắn bàn bạc nửa ngày, chửi nhau hết 2 tiếng.
Cuối cùng đạt được thỏa thuận hợp tác: Làm thương mại điện tử quốc tế.
Trên livestream, streamer chuyên nghiệp giơ cái ví lên hét lớn: "30 đô, chúng tôi bán cho bạn 2 cái!"
Bộ phận điều khiển vung tay hô hào: "Yes!"
"40 đô! Chúng tôi bán cho bạn 4 cái!"
"Không gì là không thể!"
Chủ yếu là trông có vẻ ưu đãi nhưng thực ra lừa người ta đến cái quần cũng không còn.
22.
Khi xưởng da của tôi ngày càng phát đạt, bố tôi quay về.
Ông ấy vô cùng bất mãn với quy hoạch cuộc đời của tôi, chỉ trỏ vào chiến lược kinh doanh của tôi:
"Mày mà gả cho Tần Hoài, chẳng phải cái gì cũng có rồi sao? Ngu thế!"
Tôi giơ ngón giữa với ông ấy: "Đồ ngu."
Dù là tôi cũng không muốn cưới một bình hoa di động nợ 3.5 tỷ.
Ông ấy rất bất mãn với thái độ của tôi, nhưng dưới cái nhìn chằm chằm của bảo vệ, đành phải nuốt giận.
"Ông về một mình à? Dì ghẻ đâu?"
Ông ấy gãi đầu vẻ lúng túng.
Tôi nghi lần này ông ấy bị dì ghẻ cuỗm tiền chạy mất rồi.
Ấp úng nửa ngày, ông ấy mới bảo: "Chia tay rồi, cô ấy không có ý định về nước."
Tôi bảo thư ký: "Được, bảo luật sư đơn kiện bị cáo chỉ viết tên Lê Hạc thôi."
Ông ấy: "?"
Ông ấy tức nảy tưng tưng, lại bị bảo vệ lôi ra ngoài.
23.
Xưởng da của tôi làm ăn càng ngày càng lớn.
Trong một bữa tiệc xã giao, tôi lại gặp Bạch Niệm.
Cô ta mặc váy dạ hội trắng tinh, vừa thấy tôi đã nhảy dựng lên:
"Chị lại muốn làm gì?"
Viên đạn bắn ra từ nhiều năm trước cuối cùng cũng trúng ngay giữa trán.
Khẩu nghiệp Thái tử gia tạo ra, cuối cùng vẫn rơi xuống đầu tôi.
Tôi khá lúng túng mở lời: "Muốn bàn với ba cô về việc hợp tác thương hiệu."
Cô ta ngạc nhiên: "Chị thay đổi rồi."
"Hả?" Tôi ngơ ngác, "Đổi chỗ nào?"
"Cái mồm."
Được rồi, có lý có cứ, thuyết phục đấy.
Cô ta bảo: "Tôi không đồng ý, chị bảo anh Tần đến bàn đi."
Tôi quay người bỏ đi: "Được thôi, vậy tôi đổi đối tác khác."
Cô ta ngẩn ra một lúc, rồi xách váy chạy bước nhỏ đuổi theo:
"Được được mà! Lát nữa tôi nói giúp chị với bố tôi!"
Cô nàng này ngốc nghếch, cũng dễ lừa phết.
24.
Tần Hoài mặc bộ vest màu xám bạc, đang trò chuyện với người khác.
Dưới ánh đèn trắng bạc, mày mắt hắn thanh tú, trông rất "ra vẻ con người".
Đối phương nhìn thấy tôi, mắt sáng lên: "Vị này là hôn thê của Tần tổng sao?"
Không tin tin đồn, không lan truyền tin đồn.
Mấy người tin vào mấy trang tin vịt này đúng là thái quá.
Tần Hoài cười lắc đầu, nói: "Vẫn chưa phải."
"Mấy tin tức giải trí kia..." Đối phương lộ vẻ thắc mắc.
Hắn mỉm cười trả lời: "Truyền thông thích nhất là bắt gió bắt bóng."
"Không phải, là cái câu: Ông xã anh nói một câu đi ấy."
Nụ cười của Tần Hoài cứng đờ, không bịa tiếp được nữa.
Hắn nhìn thấy tôi đi ngang qua, lại thốt ra câu danh ngôn chí lý: "Em nói một câu đi."
Tôi nói: "Một câu."
Được rồi, chọc cho người đang cố ép hỏi cười đến mức quên luôn định hỏi gì.
Kế hoạch thông qua.
Người đi rồi, Tần Hoài thì thầm chửi: "EQ thấp."
Tôi hỏi: "Cách làm EQ cao là gì?"
Hắn bảo: "Gật đầu yes lắc đầu no, nhìn thấy Lê Thính say I love you."
Tôi cười ha hả: "Anh sến súa quá đi, có phải anh cũng không biết làm đàn ông không?"
Trông hắn có vẻ hơi đau lòng.
25.
Tôi cảm giác, tôi và Tần Hoài có một sự mập mờ kỳ lạ.
Giờ hắn không mắng tôi nữa, đối xử với tôi cũng khá dịu dàng.
Lúc bàn về chiến lược marketing cho mùa sau, điện thoại hắn reo:
"Mẹ tôi gọi, tôi phải nghe cái đã."
Nghe thì nghe đi, sao còn mở loa ngoài?
Tôi nghe rõ ràng tiếng mẹ hắn hét trong điện thoại:
"Không phải 3 năm trước mày đã có đối tượng rồi sao? Sao giờ vẫn chưa về lấy hộ khẩu đi đăng ký kết hôn?"
Hắn ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt long lanh, phản chiếu ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ.
"Thắt nút tảo bẹ."
Mẹ hắn ngẩn ra: "Ý là gì? Tối nay mày ăn món này à?"
Hắn ung dung giải thích: "Còn cần đợi một thời gian nữa mới kết hôn được."
"Mẹ mày chứ."
Mẹ hắn mà cọc lên thì đến cả bản thân cũng chửi.
Tôi cắm đầu ăn.
Kết quả, đào được trong ly kem một chiếc nhẫn kim cương to lấp lánh.
Hắn thiết kế bất ngờ cũng có nghề đấy.
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
Tôi không hỏi, hắn không nói. Tôi vừa nói, hắn kinh ngạc.
"Cái này là..."
Hắn chấn động tột độ: "Đây là nhẫn kim cương! Chúng ta đúng là lương duyên trời định."
Tôi lại không hợp thời nhớ tới một câu hắn từng nói: "Không biết giả làm đàn ông nói chuyện thì đừng có nói."
26.
Tôi đồng ý lời cầu hôn của hắn vào buổi chiều tà đầy ráng hồng hôm ấy.
Tin tức tôi và Tần Hoài kết hôn có tiêu đề là "Sự kết hợp cường cường giữa Công chúa xưởng da và Thiếu gia ngành điện tử".
Tôi nhớ lại cái tiêu đề "Gả vào hào môn" trước kia, trong lòng rối bời.
Lúc đó tôi là "sao nữ không đàng hoàng" trong miệng người đời, giờ tôi lại là doanh nhân trẻ tuổi.
Nhìn lại, tôi cũng giỏi phết đấy chứ.
Ngoại truyện
1.
Năm thứ ba sau khi kết hôn, tôi và Tần Hoài có một cậu con trai.
Thằng bé đi học ở Thượng Hải, lại được người ta gọi là Thái tử gia Giang Chiết Hỗ (Giang Tô - Chiết Giang - Thượng Hải).
Ở trường, biệt danh của nó là "Khu Vực Bao Ship".
Tần Lễ - con tôi, từ nhỏ đã thông minh.
Nhân viên công ty livestream, nói: "Có nhiều em bé thích sản phẩm nhà mình lắm nè! Nào, trợ lý, thêm kho."
Nó đứng bên cạnh hét: "Không cần thêm! Chị ơi không cần thêm! Không bán được tí nào đâu!"
"Sản phẩm nhà mình tuy mới nghiên cứu, nhưng trong lĩnh vực này là người dẫn đầu!"
Nó bảo: "Em cũng chưa nghe thấy chuyện này bao giờ."
Tần Hoài đánh cho nó một trận.
Nó mới đồng ý từ nay không nói lung tung trên livestream nhà mình nữa.
2.
Tuy nhiên, cái danh "Trung thực" cũng khiến phòng livestream kiếm đủ nhiệt độ.
Người mới vào xem live đều đòi xem Tần Lễ.
Họ đều tin chắc rằng, trẻ con không biết nói dối.
Nhưng sự thật là, họ trao nhầm niềm tin rồi.
Tần Lễ xây dựng hình tượng "trẻ con không biết nói dối", sau đó ở trên livestream lừa người ta túi bụi:
"Trước đây cái này 998! Nhân lúc bố mẹ không ở đây, con lén sửa giá thành 398!"
"Bố mẹ ra ngoài rồi, xem hôm nay bán gì nào."
Tháng này, doanh số tăng trưởng điên cuồng như đợt Sale 11/11.
Bình luận:
[Đây là linh căn bán hàng bẩm sinh sao?]
[Tôi cũng không định mua đâu, nhưng nó gọi tôi là chị ơi kìa.]
[Gọi một tiếng chị ơi, ví tiền đưa cho em hết.]
Nó còn chơi lại cái meme cũ của tôi và Tần Hoài:
"Chị ơi, chị nói một câu đi chứ, chị có mua không nào? Em lén sửa giá cho chị."
Tôi và Tần Hoài nhìn doanh số bán hàng, cảm động rớt nước mắt.
Nó đúng là phú nhị đại đáng tin cậy.
Sau này có thể yên tâm nghỉ hưu rồi.
—HOÀN—