logo

Chương 4

"Văn thư cắt đứt quan hệ chẳng phải tự các người viết sao, ta có ép các người đâu." "Nếu đã như vậy, vì sao ta không thể rời đi?" Ta lùi lại một bước, lạnh lùng tránh tay mẹ muốn nắm lấy ta. "Trĩ Ngư — con không thể vô tình đến thế!" "Năm xưa mẹ sinh con, bụng lớn khó sinh, lại là sinh đôi, chịu đủ khổ sở Giờ con nói không cần là không cần bọn ta sao? !" "Những năm qua mẹ chưa cầu xin con điều gì, xin lỗi cha con một tiếng, đừng cứng đầu nữa, được không?" Giọng bà ta van xin, nước mắt trong mắt chảy xuống má ròng ròng. "Khương phu nhân, trước đây người bảo ta thay Khương Nam Vọng tòng quân, hình như cũng là những lời này. Một chữ cũng không thay đổi." "Nhưng ta và Khương Nam Vọng sinh cùng một thai, người chịu khổ vì sao chỉ tìm ta đòi trả mà không tìm hắn ta?" "Theo ta thấy, người khiến người chịu đủ khổ sở là hắn ta chứ không phải ta." "Đúng rồi, giờ ta không phải người Khương gia nữa, là ta nhiều lời rồi." Trong mắt mẹ toát lên sự tuyệt vọng, giọng nói cũng khản đặc lại: "Nó là huynh trưởng con! Sao con có thể nói nó như vậy!" Ta cố gắng nhịn nỗi đau vô thức mang lại khi cắt đứt ruột thịt, quay người bỏ đi. Lại có kẻ không biết điều đuổi theo. Bùi Thanh Yến đuổi đến, Cố Khanh Khanh vẫn ôm bụng chạy theo sau lưng hắn ta. Hắn ta đuổi ra cổng phủ, mặt mày u ám kéo tay ta chất vấn: "Khương Trĩ Ngư, ngươi sớm đã biết sẽ trở thành bộ dạng như ngày hôm nay, phải không?" Dưới ánh mắt chăm chú của binh sĩ trong trại và một loạt nội thị ngoài cổng, ta cười thản nhiên: "Nếu không thì sao? Trùng hợp và may mắn, từ trước đến nay chỉ dành cho người được trời chọn. Ta tự thấy mình không có vận may tốt như vậy, đương nhiên phải tính toán nhiều hơn một chút." Tất cả chuyện này vẫn là nhờ cha mẹ hồ đồ của ta đã đưa ta vào quân doanh rèn luyện, mới giúp ta học được chân lý này. Hắn ta định mở lời nói thêm gì đó, ta lại bỗng nhiên hiểu ra, ngắt lời hắn ta: "À mà quên Bùi Thị lang, mấy năm tình nghĩa trước đây, ta quên chúc mừng ngươi tân hôn đại hỉ. Ở đây, chúc hai vị súc sinh xứng lừa, đến chế-t không lìa, thiên trường địa cửu, vĩnh viễn không xa nhau." "Tuy sau này đều là đồng liêu trong triều, nhưng vẫn nên ít qua lại thì hơn. Dù sao con người ta nhỏ nhen, không rộng lượng gì. Sợ có ngày động tay làm hài tử trong bụng phu nhân mất cha, thế thì không tốt lắm." Ta ngoài cười nhưng trong lòng không cười mà đe dọa. Dường như Bùi Thanh Yến bị dọa sợ mà đứng cứng đờ tại chỗ. Bị Cố Khanh Khanh đuổi tới túm lấy cánh tay. Còn ta đã sớm leo lên ngựa, phóng đi mất dạng. Trong ánh mắt binh sĩ cùng trại theo sau nhìn bọn họ mang theo sự khinh bỉ. "Cũng không thể trách Tướng quân bọn ta, cái tên tên khốn này mắt quá nhỏ, nhìn như không có tròng mắt vậy." "Cái đó gọi là có mắt không tròng." Bọn họ cười rộ lên, không thấy sắc mặt Bùi Thanh Yến đã sắp vắt ra mực được luôn rồi. 7 Chưa đầy nửa tháng, chuyện Khương gia ép buộc ta hoán đổi với huynh trưởng lan truyền khắp nơi. Ngay cả cả Bùi gia cũng bị liên lụy. Không chỉ nhiều người vây xem trước cổng Khương phủ, chỉ trỏ vào những người ra vào. Ngay cả Khương Bảo Niên cũng bị chỉ trích trong triều hội. Phẩm cấp nhiều năm không tăng mà còn giảm. Từ quan nhỏ lục phẩm biến thành cửu phẩm tiểu lại. Nếu giảm thêm nữa, sẽ phải rời khỏi Kim Lăng. Mà bổng lộc của ông ta cũng không đủ để Khương Nam Vọng tiêu xài nữa. Sau khi tan triều, Khương Bảo Niên mong chờ bám theo bước chân ta. Không biết lại đang tính toán gì. "Trĩ Ngư, dù sao ta cũng là cha của con. Danh tiếng của nữ Tướng quân đầu tiên của Yên Châu, tuy không ai sánh bằng, nhưng con cũng không thể vong ân bội nghĩa chứ?" "Con nên cảm kích ta và mẹ con! Ngày đó nếu không phải bọn ta hạ quyết tâm, đưa con vào quân doanh, con lấy đâu ra cơ nghiệp như ngày hôm nay?" "Nếu là huynh trưởng con, nhất định nó sẽ không đối xử với bọn ta như vậy." Ông ta nói đầy bất bình. Ta vẫn bước đi thẳng, không để ý đến ông ta. Dù sao nếu theo cách nói của ông ta, chế-t trên chiến trường là ta đáng đời. Còn sống sót trở về, lại hoàn toàn nhờ bọn họ đưa ta đi. Không liên quan gì đến bản lĩnh của ta. Khương Bảo Niên thấy ta không lay chuyển, lập tức nổi giận đùng đùng, cũng không cần giữ thể diện gì nữa, dậm chân hét lớn: "Khương Trĩ Ngư! Ngươi không nhận cha ruột, không sợ Ngôn quan dâng tấu chương hạch tội ngươi sao? !" Thấy bước chân ta dừng lại, ông ta lập tức mặt mày hớn hở: "Vi phụ là vì tốt cho con! Cha mẹ nào lại không thương yêu con cái của mình. . ." Nhưng chưa kịp nói xong, chân cũng chưa kịp bước đến trước mặt ta, Tống Tồn đã vươn tay đẩy ông ta ra. "Thiếu Phong Tướng quân, về chuyện bố phòng Bắc địa, trước điện vẫn còn nhiều điều chưa rõ. Binh bộ Thượng thư mời ngươi và ta cùng đi bàn bạc. . ." Tống Tồn đổi giọng, quay sang Khương Bảo Niên đang đuổi theo sau: "Khương đại nhân, hình như trưởng tử của ngài gặp chuyện ở sòng bạc, ngài có muốn đi xem không?" Nghe nói nhi tử bảo bối của mình gặp chuyện, Khương Bảo Niên cũng không bận tâm đến chuyện chèo kéo quan hệ nữa, lập tức chạy như bay ra khỏi cung. Hôm nay vừa rời đi, ông ta liền mất cơ hội lên triều. Cùng với tuổi tác ngày càng cao, ông ta muốn thăng chức e là khó rồi. Chỉ là. . . Ánh mắt ta định lại trên Tống Tồn: "Làm sao Thế tử điện hạ biết chuyện của Khương Nam Vọng?" Tống Tồn thẳng thắn, đi song song với ta: “Huynh trưởng ngươi bất hảo không chịu nổi, tuy ngươi đã cắt đứt quan hệ với bọn họ nhưng làm việc không thể cứ không quả quyết như vậy. Hắn ta dựa vào hai chữ huynh muội, ăn thịt ngươi nhiều năm, để lại cuối cùng cũng là một mối họa." "Ta cũng là huynh đệ của ngươi, chuyện ngươi không để ý, ta thay ngươi để ý. Chuyện ngươi không muốn làm, ta thay ngươi làm." Thấy ta nhìn hắn ta, hắn ta cũng không né tránh, thẳng thắn thừa nhận hôm đó khi dỗ dành Khương Nam Vọng lừa cha mẹ viết văn thư cắt đứt quan hệ với ta, lại bảo người dẫn hắn ta đi qua sòng bạc vài lần. Chính Khương Nam Vọng không chịu nổi cám dỗ, tự mình xông vào sòng bạc. Sáng nay tai mắt theo dõi Khương Nam Vọng báo về, vì thua quá nhiều tiền, Khương Nam Vọng định quỵt nợ. Bị đám tay chân của sòng bạc bắt lại. Có người đã mang hóa đơn đến Khương gia báo tin, nếu không trả tiền sẽ chặt một tay một chân của Khương Nam Vọng. Nghe xong, ta chỉ cười lạnh. Cái tên phế vật như vậy, dù cho ngày đó đi thay ta thì chẳng bao lâu sau cũng sẽ tự tìm đường chế-t. "Mặc kệ tên phế vật đó, cũng không cần làm bẩn tay ngươi. Dù không có ngươi, sớm muộn gì hắn ta cũng gây ra chuyện lớn." Chính vì ta biết rõ điểm này nên mới không đuổi cùng diệt tận bọn họ. "Được, nếu ngươi đã nói như vậy thì ta sẽ bảo người của ta rút về." Hắn ta thấy sự tự tin của ta, cười lớn khoác vai ta bước ra ngoài. Một giọng nói khác lại vang lên không đúng lúc: "Khương Trĩ Ngư. Ngươi là vì hắn ta, nên mới không muốn gả cho ta đúng không?"

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần