logo

Chương 2

4

Thím mới rất dịu dàng, mỗi ngày trên đường tôi đi học đều đợi để đưa sữa và bánh mì cho tôi.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến thím cũ đã chết, trong lòng tôi lại dấy lên một cảm giác chán ghét khó nói thành lời.

Quan trọng hơn có lẽ là vì tôi nhận ra gần đây cha tôi đến nhà chú út ngày càng thường xuyên.

Và phần lớn thời gian, đó không phải là lúc hẹn để làm thuốc.

Nhiều khi, chú út lại không có ở nhà.

Tôi ghét cha mình là một chuyện, nhưng thấy ông ta không chung thủy, qua lại mập mờ với thím mới, thì lại là chuyện khác.

Tóm lại, tôi không thích người phụ nữ này.

Thế nhưng chị họ dường như lại rất thích cô ta, ngọt ngào gọi "mẹ" suốt.

Hai người thân thiết đến mức tôi suýt tưởng họ mới là mẹ con ruột.

Ngày xưa khi thím Thẩm Ngưu còn sống, chị họ nhìn bà ấy lúc nào cũng đầy ghét bỏ và chán ghét.

Sự yêu thích của chị họ với thím mới khiến tôi bỗng bừng tỉnh vào một đêm tan học.

Chú út lại quen thuộc ngồi ở cửa, cảnh giác nhìn quanh, mấy chiếc xe sang lác đác đỗ gần đó.

Thím mới cũng bắt đầu giương cao ngọn cờ của nhà họ Mục.

Bình mới rượu cũ, làm vẫn là cái nghề trước kia.

"Mục Phổ, tối nay đi với cha qua nhà chú út, con cũng nên mở mang tầm mắt."

Cha tôi đột nhiên lao ra, ánh mắt u ám như một con sói trong bóng đêm.

Chưa kịp nói gì, ông ta đã kéo tay tôi đi về phía nhà chú út.

Đến cửa, thứ mùi sa đọa, trụy lạc khiến tôi nghẹn thở.

Cha tôi dứt khoát đẩy cửa, ném tôi vào trong.

Thím mới quyến rũ tựa đầu, nửa nằm trên giường nhìn tôi, quần áo mặc như không mặc, chẳng che được gì.

"Mục Phổ, tôi có đẹp không?" - Giọng cô ta quyến rũ, dễ nghe.

Tiếc là tôi không phải mấy gã đàn ông xếp hàng chờ ngoài kia.

"Thím rất đẹp!" Tôi đưa ra lời khen rất khách quan.

"Vậy con thích Thẩm Ngưu hay thích tôi?" - Cô ta mong đợi nhìn tôi.

"Tôi thích thím Thẩm Ngưu."

Đây cũng là lời thật, tôi không xen thêm cảm xúc, chỉ bình thản nói ra.

"Vậy à…" - Cô ta cười rất vui, như thể tôi nói thích cô ta.

Thấy tôi nghi hoặc, cô ta bước xuống giường xoa đầu tôi.

"Thật ra, tôi với Thẩm Ngưu cũng rất thân đấy."

Thím mới nói với vẻ đầy khao khát.

"Tối nay con hãy xem kỹ nhé, mấy năm nay Thẩm Ngưu đã sống những ngày còn khổ hơn cái chết thế nào."

Gương mặt cô ta bỗng thay đổi, kéo mạnh tóc tôi.

Cơ thể tôi bị ép ngửa ra sau, cô ta cúi xuống cắn mạnh vào cổ tôi.

Khi tôi tưởng máu sắp chảy ra thì cô ta buông ra, đẩy tôi ngã xuống đất.

Trong mắt đầy oán hận điên cuồng và sát ý bị kìm nén.

Tôi kinh hoảng trốn nhanh vào góc, vừa rồi có một khoảnh khắc tôi cảm giác cô ta thật sự muốn giết mình.

Tôi co rúm người, không ngừng run rẩy.

5

Một người đàn ông mặc đồ thể thao, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang bước vào.

Anh ta cảnh giác liếc nhìn tôi.

Ánh mắt ngầm hỏi: Sao lại có thêm một người?

"Người mới đấy, tối nay đến quan sát học hỏi, nếu anh thấy phiền thì cửa ở sau lưng."

Thím mới tự nhiên cởi đồ nằm lên giường, vẻ mặt thờ ơ.

Sắc mặt người đàn ông tối lại, cuối cùng giả vờ như không thấy tôi mà tiến về phía cô ta.

Tôi cúi đầu bịt tai, không nhìn không nghe.

Nhưng những âm thanh nóng bỏng kia vẫn len lỏi chui vào đầu tôi.

Không biết qua bao lâu, giọng khàn khàn lạnh lẽo của thím mới vang lên:

"Mục Phổ, ngẩng đầu lên, mở to mắt ra mà nhìn, đây mới là cảnh con không thể bỏ lỡ."

Tôi không muốn mở mắt, cô ta loạng choạng bước tới, tát tôi hai cái thật mạnh, ép tôi mở mắt.

Chỉ thấy cô ta rạch cổ tay mình, da thịt toác ra, gân mạch đứt lìa, máu chảy tràn đầy bát sứ trắng.

Nhưng cô ta lại cố chịu đau, cắt phăng thứ dưới hạ thân người đàn ông, máu me be bét, rồi ngâm vào bát máu.

Người đàn ông nhắm mắt nằm trên giường, như không cảm thấy đau, thậm chí còn ra vẻ hưởng thụ.

Thím mới lạnh lùng nhìn tôi, rồi dùng dao rạch từ nách xuống, lộ ra từng chiếc xương sườn.

Cô ta nghiến răng bẻ gãy một chiếc, xương vừa chạm vào bát máu thì lập tức tan thành máu hòa vào.

Thứ ngâm trong bát liền to lên gấp mấy lần mà mắt thường có thể nhìn rõ.

Cô ta ghét bỏ cầm lên, gắn trả lại cho người đàn ông.

Trong ánh mắt kinh hãi của tôi, nó khớp khít lại như cũ.

Điều kỳ lạ là cả quá trình không chảy thêm giọt máu nào.

Ngược lại, mặt thím mới trắng bệch, như máu trong người sắp cạn sạch.

Cô ta vịn bàn, lấy từ ngăn kéo ra một viên thuốc xanh biếc, khó nhọc nuốt xuống.

Thứ này tôi từng thấy, chính là viên Diễn Dương Hoàn mà cha tôi và chú út làm.

Nuốt xong, máu ở vết thương nhanh chóng được cầm lại, miệng vết thương liền khép lại thấy rõ, xương sườn gãy cũng mọc lại từng chút.

Người đàn ông tỉnh dậy, thần sắc sảng khoái, rời đi đầy mãn nguyện.

Tôi nhìn gương mặt lộ ra khi khẩu trang anh ta trượt xuống, đây chẳng phải ngôi sao mà chị họ thường khoe trên mạng sao?

Không thể nói là giống, mà là y hệt.

Tôi chắc chắn không nhầm.

Anh ta nhìn tôi đầy âm hiểm: "Không được nói ra, nếu không, tao cho cả nhà mày chết theo."

"Cút ngay, không xem đây là địa bàn của ai à, còn vênh váo, tao cho mày què lại như cũ."

Thím mới giơ nắm đấm, trông rất dữ tợn.

Người đàn ông vừa e ngại vừa không cam lòng, trừng mắt nhìn chúng tôi một cái, rồi tức tối bỏ đi, không còn vẻ vui sướng ban nãy.

"Đồ gì đâu, dám giương oai trước mặt tao." - Cô ta đảo mắt khinh bỉ.

Đêm đó, thím mới gãy bảy lần xương sườn, sáng ra thì kiệt sức, đứng còn không nổi.

Cô ta bảo tôi mau cút đi, trưa dậy hãy quay lại.

"Về cái chết của Thẩm Ngưu, tôi muốn nói chuyện với con, bây giờ bà ấy rất đau khổ."

Câu nói ấy khiến cả buổi sáng tôi mất tập trung, bị thầy ném phấn vào người mấy lần.

Thím Thẩm Ngưu chẳng phải đã chết rồi sao? Giờ lại nói đang rất đau khổ là ý gì?

6

Cố chịu đến trưa, tôi giả vờ bệnh xin thầy nghỉ, rồi vội vã chạy đến chỗ thím mới.

Nhưng vừa đến, tôi lại bắt gặp cha mình kéo quần lên, từ phòng bà thím bước ra với vẻ thỏa mãn.

Thấy tôi, ông ta sững lại, rồi tức giận tát thẳng vào mặt tôi:

"Mẹ mày, còn học theo dõi tao à, sách học cho chó ăn rồi."

Tôi bị đánh đến hoa mắt.

"Mục Chí Cường, chẳng phải anh định mua sườn heo cho tôi sao, sao còn chưa đi?"

Thím mới tựa vào cửa, mặt đầy khó chịu.

"Đi ngay đây, con ranh này dạo này càng ngày càng hỗn."

Trước khi đi, cha tôi còn đá tôi một cái.

Nhìn cha tôi cười nịnh với thím mới, tôi chỉ thấy vừa bi thương vừa buồn cười.

Có lẽ đây là thứ mà mẹ tôi cả đời cũng không có được.

"Mục Phổ, cái vẻ hèn nhát của con giống hệt Thẩm Ngưu." - Thím mới nhìn tôi, giọng chán ghét - "Nên bà ấy mới chết thảm thế."

"Thím Thẩm Ngưu chẳng phải bệnh chết sao?” - Sao lại nói chết thảm, tôi đầy nghi hoặc.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần