logo

Chương 3

Họ vừa bước qua cửa đã lập tức trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. "Đó là bác sĩ Cố phải không? Trẻ tuổi tài cao thật." "Bạn gái anh ta trong sáng quá, nghe nói là giáo viên mầm non." "Vậy vợ anh ta đâu? Sao không thấy cô Ôn xuất hiện?" Bạch Nguyệt nghe những lời bàn tán xung quanh, vẻ đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt, không sao che giấu được. Cô ta nghiêng người ghé sát tai Cố Hoài, giọng nói vừa đủ để mọi người lân cận nghe thấy: "Anh Hoài, chỗ này có mùi lạ quá... Hay là mình giải quyết nhanh rồi về, được không anh?" Cố Hoài cưng chiều véo má cô ta: "Được, xem xong là đi." Anh ta tiến về phía tôi, trên mặt là vẻ ngạo mạn của kẻ chiến thắng. "Ôn Du, tác phẩm mới của cô đâu? Cho chúng tôi mở mang tầm mắt đi nào." Tôi không để ý đến anh ta, bước lên bục nhỏ ở giữa phòng trưng bày, cầm lấy micro. "Kính thưa quý vị, chúc quý vị buổi tối tốt lành." Giọng nói của tôi truyền khắp phòng trưng bày qua loa. Tất cả mọi người đều im lặng. "Hôm nay, tôi muốn trưng bày một tác phẩm đặc biệt nhất, cũng là tác phẩm tôi hài lòng nhất từ khi vào nghề đến nay." Tôi ngừng một chút, ánh mắt lướt qua Cố Hoài và Bạch Nguyệt. "Tên của nó là, 'Tình Yêu và Vĩnh Hằng'." Tôi ra hiệu, trợ lý bước đến trung tâm phòng trưng bày, từ từ kéo tấm vải nhung đen ra. 5 Khoảnh khắc tấm vải nhung được kéo xuống, cả khán phòng đều vỡ oà. Bên trong chiếc lồng kính khổng lồ, hiện ra một phòng khách màu xám trắng, chết chóc và tĩnh mịch. Một con mèo đen đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế sofa. Nó sống động đến mức kinh ngạc: bộ lông đen bóng mượt, đôi mắt chuyên chú, linh hoạt, tựa như chỉ cần một khắc nữa thôi sẽ nhảy xuống, rồi cọ nhẹ vào chân bạn. "Trời ơi, đây là mèo thật sao?" "Không thể tin được, đây quả thực là một tác phẩm nghệ thuật!" "Kỹ thuật của cô Ôn, đã đạt đến cảnh giới của thần rồi!" Các vị khách không ngớt lời kinh ngạc. Sắc mặt của Cố Hoài, lại trở nên tái mét khi nhìn thấy con mèo đó. Có lẽ anh ta không ngờ rằng, tôi sẽ làm Cục Than... sống động đến như vậy. Điều này khiến cho chút đau buồn giả tạo của anh ta, trở nên vô cùng nực cười. Bạch Nguyệt thì bĩu môi với vẻ ghê tởm: "Ghê quá, làm con mèo chết thành thế này, tối ngủ không gặp ác mộng sao?" Giọng cô ta không lớn, nhưng tôi đã nghe thấy. Tôi không tức giận, chỉ cầm lấy điều khiển từ xa, nhấn nút. Trong lồng kính, màn hình TV thu nhỏ, sáng lên. Lúc đầu, không ai để ý. Cho đến khi hình ảnh rõ nét xuất hiện trên màn hình. Phòng khách nhà chúng tôi. Cố Hoài ôm Cục Than, Bạch Nguyệt cầm một ống tiêm, cười ngây thơ trong sáng. Sau đó, họ tiêm thuốc độc vào cơ thể Cục Than. Toàn bộ phòng trưng bày lập tức chìm trong tĩnh lặng. Mọi lời xôn xao, kinh ngạc hay khen ngợi đều đông cứng giữa không trung. Trên gương mặt từng người, biểu cảm liên tục thay đổi: từ thưởng thức, sang ngỡ ngàng, rồi kinh hãi, cuối cùng hóa thành tức giận và khinh bỉ không sao che giấu nổi. Màn hình nhỏ bé kia, chẳng khác nào một chiếc đài phán xét, đang phát sóng trực tiếp cho cả thế giới thấy tội ác của Cố Hoài và Bạch Nguyệt. “Đây… đây là cái gì vậy?” Một nhà báo phá vỡ sự im lặng, run rẩy giơ máy ảnh lên. “Giả! Tất cả đều là giả! Là cô ta hãm hại tôi!” Rốt cuộc Cố Hoài cũng hoàn hồn sau cơn choáng váng, điên cuồng chỉ vào tôi, gào khản cả giọng. Bạch Nguyệt sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, bám chặt lấy cánh tay Cố Hoài, run rẩy nói: "Anh Hoài, không phải em, em không có..." "Giả sao?" Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau đám đông. Mọi người quay lại, một người đàn ông mặc áo khoác đen từ từ bước ra. Anh ấy rất cao, rất gầy, khuôn mặt tuấn tú, nhưng trong mắt lại mang một vẻ u uất không tan. Lê Dạ. Anh ấy bước đến trước bệ trưng bày, đưa một chiếc USB cho trợ lý của tôi. "Phát cả cái này lên đi, cô Ôn." Anh ta nhìn tôi, trong mắt có một tia áy náy: "Xin lỗi, đã để tác phẩm của cô bị vấy bẩn bởi những thứ dơ dáy này." Trợ lý cắm USB vào máy tính. Trên màn hình lớn của phòng trưng bày lập tức xuất hiện hình ảnh mới. Là Bạch Nguyệt. Cô ta dùng nước sôi dội chuột hamster, dùng kim châm chó con, dùng giày cao gót giẫm chết những chú mèo mới sinh... Từng cảnh một, kinh hoàng đến tột độ. Cuối video, cô ta nhìn vào ống kính, cười vô cùng rạng rỡ. "Dáng vẻ lúc chết, mới đáng yêu nhất chứ." "A!" Bạch Nguyệt hét lên một tiếng chói tai, suy sụp ngồi sụp xuống đất. Cả khán phòng xôn xao. Ánh đèn flash chớp lia lịa như điên, nhắm thẳng vào Cố Hoài và Bạch Nguyệt. "Lòng lang dạ thú!" "Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát đi! Loại người này không xứng làm giáo viên!" "Tên bác sĩ Cố kia cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì! Bọn họ là đồng lõa!" Những lời lên án giận dữ như thủy triều nhấn chìm họ. Cố Hoài hoàn toàn hoảng loạn, muốn kéo Bạch Nguyệt bỏ chạy, nhưng bị đám đông giận dữ vây lại. "Thưa quý vị." Lê Dạ lại lên tiếng, giọng không lớn, nhưng đã át đi mọi tiếng ồn ào: "Cô Bạch Nguyệt đây là bạn gái cũ của tôi." Tất cả mọi người đều nhìn anh ấy. "Và con mèo bị họ giết, Cục Than…" ánh mắt Lê Dạ chuyển sang tiêu bản trong lồng kính, trở nên dịu dàng: "Là do năm năm trước tôi đã cứu nó khỏi tay cô Bạch Nguyệt, sau đó tặng cho cô Ôn." Tim tôi chấn động mạnh. Tôi vẫn luôn nghĩ Cục Than là do tôi nhận nuôi từ trạm cứu hộ. Hóa ra... Mặt Cố Hoài lập tức biến thành màu gan lợn. Anh ta đã phí bao nhiêu công sức, giết chết con mèo do chính tình địch tặng cho tôi, con mèo mà anh ta đã từng cưng như con suốt năm năm. Đây là sự mỉa mai lớn nhất trên đời. "Và…" Cuối cùng tôi cũng lên tiếng, giọng lạnh như dao: "Loại thuốc Succinylcholine mà bác sĩ Cố dùng để đầu độc Cục Than, là do anh ta lợi dụng chức vụ, lấy trộm từ bệnh viện Nhân Tâm nơi anh ta làm việc. Tôi nghĩ, camera giám sát kho thuốc của bệnh viện, sẽ cho chúng ta câu trả lời." Câu nói này, chính là cọng rơm cuối cùng đè bẹp anh ta. Hai chân Cố Hoài mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất. Anh ta xong đời rồi. Sự nghiệp, danh tiếng, tình yêu... Ngay tại khoảnh khắc này, đã bị tác phẩm "Tình Yêu và Vĩnh Hằng" do chính tay tôi tạo ra, chôn vùi hoàn toàn. 6 Chuyện xảy ra sau buổi triển lãm đã trở thành tin tức nóng hổi khắp thành phố. #Bác sĩ ngoại khoa bệnh viện Nhân Tâm cùng bạn gái giáo viên mầm non ngược đãi sát hại động vật# #Cuộc sống hai mặt của cô giáo thiên thần# #Cặp đôi tệ bạc của năm# Một loạt chủ đề chiếm lĩnh top tìm kiếm trên mọi nền tảng. Bệnh viện Nhân Tâm sa thải Cố Hoài ngay lập tức, đồng thời phối hợp với cảnh sát điều tra về lỗ hổng trong quản lý thuốc men. Trường mầm non nơi Bạch Nguyệt làm việc, bị phụ huynh giận dữ vây kín, ngày hôm sau đã tuyên bố đóng cửa. Bản thân cô ta, vì tội ngược đãi động vật và đồng lõa gây án, đã bị cảnh sát bắt đi. Gia đình họ Cố và họ Bạch trở thành trò cười cho cả thành phố. Tôi vứt bỏ tất cả những thứ liên quan đến Cố Hoài trong phòng làm việc của mình. Bao gồm cả tiêu bản bướm Morpho xanh mà anh ta bảo tôi gói lại. Tôi không tặng nó cho Bạch Nguyệt, mà đã quyên góp ẩn danh cho Bảo tàng Tự nhiên thành phố. Đó là nơi tốt nhất dành cho nó. Thỏa thuận ly hôn do luật sư của Cố Hoài mang đến. Anh ta ra đi tay trắng, chỉ cầu xin tôi mau chóng ký tên. Tôi ký rất dứt khoát. Từ nay về sau, tôi và người đàn ông này, không còn nợ nần gì nhau. Xử lý xong mọi việc, tôi gọi cho Lê Dạ. "Cảm ơn anh." "Người phải nói cảm ơn là tôi mới đúng." Giọng anh ấy nghe có vẻ hơi mệt mỏi: "Nếu không có cô, có lẽ cả đời này tôi cũng không thể vạch trần bộ mặt thật của cô ta."

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần