logo

Chương 1

1 Người đời đều nói cả nhà Tướng phủ đều biết văn biết lễ, duy chỉ sinh ra một đích nữ khỏe mạnh hơn người. Người ta chôn hoa, ta chôn não hoa của người ta. Người ta ngắm liễu, ta nhổ bật gốc liễu rủ. Người ta đi xem mắt, ta xem tướng cho người ta. Đấm Thế tử, đá Quốc công gia. May mà ta có cha Thừa tướng nắm quyền che chở, nhưng hôm nay có một thiếu nữ đến nói nàng ta là đích nữ Tướng phủ bị đá-nh tráo. Ta vừa nhìn đã nhận ra nàng ta, vì nàng ta trông y hệt mẹ ta, dịu dàng thướt tha. "Vừa nhìn đã biết đây chính là con ta." Cha ta càng khóc đến nước mắt giàn giụa, "Lão phu đã bảo nhà ta đầy rẫy các bậc học rộng tài cao, sao có thể sinh ra loại 'tay không bắt hổ' như Giang Chước mà!" Cha ta lau khô nước mắt đá ta một cái, hạ giọng: "Ngự sử đại phu đang đứng ngoài cửa hóng chuyện đấy, chuyện này không thể truyền ra ngoài, A Chước, con đi cho ông ta biết thế nào là lễ độ đi.” Ta lập tức lau nước mắt, khóc lóc ầm ĩ mạnh mẽ đẩy cửa ra: "Muội muội vừa về các người đã không thương ta nữa, ta đi là được chứ gì!" "Ngươi, ngươi. . ." Ngự sử đại phu ôm khuôn mặt bị tát đỏ rát kêu than: "Ngươi dám đá-nh mệnh triều đình!" "Ta đâu biết đường đường Ngự sử đại phu Lâm! Tề! Đại nhân lại nghe lén chuyện nhà người ta chứ." Ta khóc dữ hơn, "Chẳng lẽ ngài đến xem trò cười nhà ta à?" Cha ta mắng mỏ lôi ta về viện, đóng sầm cửa, cánh cửa đập vào bên mặt còn lại của Ngự sử: "Đóng cửa phủ lại! Hôm nay lão phu phải chỉnh đốn gia phong!" Sau một hồi náo động, mẹ ta vẫn ôm thiếu nữ khóc nức nở: "Con ơi, con ngoan. Cuối cùng mẹ cũng tìm thấy con rồi." Thiếu nữ nước mắt lưng tròng: "Cuối cùng?" "Năm xưa mẹ sinh hai tỷ muội con, nhớ là muội muội có một nốt ruồi nhỏ bên tai, con sinh ra đã bị người ta bế đi, bọn ta đã tìm kiếm rất lâu." Mẹ ta nhẹ nhàng vuốt lưng thiếu nữ: "Nhưng vừa tìm được lão phụ bế con đi, bà ta đã tự vẫn." "Vì vậy bao năm nay, Tướng phủ đều nói con thể yếu được đưa về nhà mẹ đẻ của mẹ nuôi dưỡng, chỉ chờ ngày nào đó có thể tìm lại con." Cha ta thở phào một hơi: "Con à, sao con biết thân thế của mình, và làm sao tìm về Tướng phủ?" Thiếu nữ đỏ hoe mắt: "Khi vào thành, cha mẹ nuôi bị thổ phỉ giế-t, con trốn trong Bạch Long tự mới giữ được mạng, có một vị khách thập phương lên Bạch Long tự thắp hương nói con giống phu nhân Thừa tướng, con mới đến xem thử." Cha ta nháy mắt ra hiệu cho Thanh Ngọc bên cạnh: "Con à, con cứ yên tâm ở lại đây, con tên gì?" "Con tên Lư Nguyệt." "Năm xưa mẹ đặt tên cho con là Giang Vãn." Mẹ ta yêu thương nắm tay thiếu nữ, "Nếu con không muốn thì gọi là Giang Nguyệt được không?" Thiếu nữ gục vào vai mẹ ta, khóc rống lên: "Con nghe lời mẹ, con thích cái tên Giang Vãn." "Con ngoan, con về đúng lúc lắm, ngày mốt là lễ cập kê của tỷ tỷ con, hai đứa cùng tham gia." Mẹ ta nước mắt như suối tuôn trào, "Mẹ sẽ giới thiệu con với các quý quyến trong kinh thành, nữ nhi đáng thương của mẹ~" Cha ta đỡ mẹ ta sắp khóc ngất, gầm lên: "A Chước, con suốt ngày đùa mèo chọc chó, dẫn muội muội đi chọn chỗ ở!" Ta đang cào tường một cách vui vẻ ở góc phòng, nghe cha ta gọi tên thì giật mình, lỡ tay đẩy đổ bức tường gạch. Ta ngượng nghịu vỗ vỗ tay: "Muội muội giao cho con, cha mẹ cứ yên tâm." 2 "Chừng nào cha sẽ phái người đi điều tra thân thế ta?" Giang Vãn cẩn thận đi theo sau ta, "Tỷ tỷ, liệu ta có phải không phải con của mẹ không, ta không giống tỷ tỷ lắm?" "Vì sao cha phải điều tra thân thế muội,, sinh đôi vốn dĩ có thể khác nhau mà." "Muội giống mẹ, ta giống thái nãi." Ta dẫn Giang Vãn đi một vòng Tướng phủ, "Muội muội không cần lo lắng, muội chọn một cái viện trước đã, mẹ sẽ sắp xếp người chăm sóc muội." "Ta sắp tiến cung rồi." Ta nhẹ nhàng vỗ vai Giang Vãn, "Muội về đúng lúc có thể bầu bạn với cha mẹ nhiều hơn." Giang Vãn gật đầu: "Tỷ tỷ tiến cung làm gì?" Ta thở dài thườn thượt: "Làm thiếp." Sắp xếp xong cho Giang Vãn, ta mò mẫm chui vào thư phòng của cha ta, uống một bát trà như uống nước lã: "Nàng ta biết võ." Cha ta dùng quạt gõ vào mu bàn tay ta: "Nói năng uyển chuyển hàm xúc một chút!" "Con dẫn nàng ta đi một vòng trong phủ, nàng ta không hề tỏ vẻ mệt mỏi." Ta đặt chén trà xuống, "Lòng bàn tay mềm mại, vóc dáng mảnh mai, con hỏi hai lần về chuyện cha mẹ nàng ta đều trả lời đâu ra đấy như đã học thuộc từ trước, nói một đống nhưng lại không hỏi ra được tên tuổi, địa điểm nào." "Nàng ta nghi ngờ thân phận của con, chắc là biết năm xưa mẹ chỉ sinh một mình nàng ta." Đầu óc ta quay nhanh, "Nàng ta còn dò hỏi những người hầu cũ bên cạnh mẹ." "Mấy hôm trước quả thật có một số thổ phỉ lưu lạc hoành hành ngoài thành." Cha ta mặt lạnh băng, "Thanh Ngọc đến Bạch Long tự điều tra rồi, quả thật nàng ta đã ở đó nhiều ngày, còn cúng hai cây đèn trường minh." "Quả thật có hơi trùng khớp đến mức hoàn hảo." Ta gãi gãi đầu, "Hay là cứ để mẹ vui vẻ hai ngày đã, con lại đi điều tra sau?" "Mẹ con đang bận rộn mời tán giả, tháng sau tổ chức lễ cập kê cho muội muội con." "Điều tra trước, bây giờ đang là thời kỳ đa sự, thân thể của bệ hạ ngày càng tệ." Cha ta lắc đầu, "Trong cung lại phát hiện thêm hai mật thám, điều tra xong mới yên tâm." Ta bẻ một miếng bánh ngọt nhét vào miệng: "Cha, những thứ con cần đã chuẩn bị xong chưa?" Cha ta liếc ta một cái đầy vẻ chán ghét: "Chuẩn bị xong rồi, nữ nhi nhà ai tiến cung lại đòi mấy thứ như 'xuyên tràng tán', 'mã tiền tử', 'khiên cơ', 'đào hoa chướng' chứ!" "Trên danh nghĩa con tiến cung làm Tĩnh Phi." Ta nhún vai, "Nhưng thực chất chẳng phải là để con vào cung bảo vệ bệ hạ sao?" Cha ta như bị nghẹn, ứ lại nửa buổi mới nói: "Ngày mốt bệ hạ sẽ đến dự lễ cập kê của con." Ta mặt đầy khinh thường: "Cái thân thể đó của hắn ổn không, thở thôi cũng khó khăn!" "Đừng quên con được đưa vào cung để làm gì!" Cha ta đập mạnh xuống bàn, "Nếu con mà đá gãy chân bệ hạ nữa, ngay cả kim bài miễn tử ở nhà cũng không bảo vệ được con đâu!" 3 Tân Đế Trình Dục, người thở thôi cũng khó khăn, ngủ cũng khó khăn. Người tốt nhà ai lại đến xem lễ cập kê của người ta vào lúc trời chưa sáng chứ! Trời vừa hửng sáng, ta mang mặt mộc và hai quầng thâm đi đến tiền sảnh thỉnh an Trình Dục. "Nguyện quân như sao như trăng, ngày đêm lưu quang sáng ngời." Trình Dục vui vẻ đưa cho ta một chiếc trâm ngọc, "Trẫm tự tay làm đấy." Ta nhận lấy trâm ngọc hành lễ: "Tạ bệ hạ, thần nữ xin phép về viện trang điểm." Trình Dục chào hỏi cha ta xong đi theo sau ta: "Bên ngoài hiểm ác, A Chước phải bảo vệ ta." "Bệ hạ cứ yên tâm, cha ta biết ngươi đến đã bố trí phòng bị xong xuôi rồi." Ta liếc xéo Trình Dục, "Cơ thể ngươi thế này còn chạy ra ngoài làm gì?”