logo

Chương 3

Nhà Lý tỷ tỷ trên có bà bà tám mươi tuổi, dưới có con nhỏ chạy khắp nơi đều cần nàng ấy chăm sóc, nàng ấy không dứt ra được, nhưng đã nhờ Trần tỷ tỷ gửi tiền thuê thuyền đến.

Nàng ấy nhắn Trần tỷ tỷ chuyển lời: "Chuyện này tính cả một phần của ta, sau này nếu vì thế mà đắc tội Tướng quân, phải bị chém đầu, ba người chúng ta trên đường đi cũng có bạn."

Ta nghe xong, ướt cả hốc mắt, thật ra những năm nay mọi người sống đều chẳng dễ dàng gì. Nhưng nếu không nhờ Phùng thị, bọn ta đã sớm chế-t trong xướng viện của phủ Tướng quân, chiếu cói bó lại là xong một kiếp người, như một món đồ không đáng giá, còn chẳng được tính là con người.

Chính vì có nàng ấy, bọn ta mới có thể mơ màng sống tạm bợ thêm những năm này, dù có vì cứu nàng ấy mà bị chém đầu, bọn ta cũng cam lòng. Bọn ta tuy mạng hèn, nhưng bọn ta biết thế nào là ân nặng như núi, thế nào là báo đáp ân tình.

Ngày hôm sau, ta phá lệ mua một miếng thịt đầu heo nhỏ về cho gia đình, hầm cho thật nhừ rồi bưng đến trước mặt phu quân và con: "Hai cha con ăn nhiều một chút."

Nam nhân nhà ta là Lưu Thanh, tuy còn trẻ nhưng trên chiến trường bị thọt chân, nhà lại nghèo đến mức suýt không có gì ăn, nếu không cũng chẳng đến lượt ta gả cho. Hắn hiện giờ thỉnh thoảng cùng người trong thôn lên núi săn chút thú hoang bán lấy tiền, phần lớn thời gian thì đi cà nhắc làm việc ngoài đồng, còn ta thì dựa vào việc giặt giũ thuê, dựa vào sự khéo tay làm chút hoa cài đầu cho các cô nương ở thanh lâu để kiếm chút tiền mọn bù đắp chi tiêu, trong nhà hiện giờ vẫn còn nghèo túng. Bình thường chỉ có dịp Tết nhất trong nhà mới được ăn chút mặn.

Thấy hôm nay có thịt, hắn rất ngạc nhiên: "Nàng làm vậy là vì sao?"

Ta cười nói: "Chỉ là thấy hai cha con gầy quá, muốn giúp tẩm bổ thân thể, không có gì đặc biệt cả."

Thực tế là sợ ngày mai bản thân đi một chuyến rồi không về được nữa, trước khi đi làm chút thịt cho bọn họ ăn, bù đắp tiếc nuối trong lòng ta.

Lưu Thanh không nói gì, chỉ lẳng lặng gắp cho ta một đũa thịt, hắn nói: "Nàng cũng ăn đi."

Sau đó hắn gắp hết chỗ thịt đầu heo còn lại trong bát hắn cho nữ nhi Mãn Nhi của bọn ta, bản thân hắn không nỡ ăn dù chỉ một miếng.

Ta nghĩ trong lòng hắn có ta, và ta cũng không hối hận khi gả cho hắn, ít nhất hắn đã cho ta một mái nhà.

06

Đêm xuống, mọi người hẳn đều đã ngủ, ta lén dậy ra sân chẻ hết chỗ củi nhiều nhất có thể, xếp ở chân tường để chuẩn bị cho hắn và con qua mùa đông. Chân cẳng hắn không tốt, chẻ củi rất tốn sức, ta bây giờ làm được thêm chút nào hay chút nấy.

Sau đó nhân lúc trời tối, ta đi vào thôn định gánh vài thùng nước đổ đầy lu, định bụng lát nữa sẽ lén nói cho Lưu Thanh chỗ giấu tiền trong nhà, những gì ta có thể làm cho bọn họ chỉ có bấy nhiêu thôi.

Nhưng ta mới gánh xong gánh đầu tiên, Lưu Thanh đã dậy, hắn đón lấy đòn gánh nặng trĩu từ tay ta trước cổng: "Để ta làm cho! Nửa đêm nàng không ngủ, sao lại đi gánh nước, việc nặng nhọc này để ta làm là được."

Ta cười cười, lừa hắn rằng: "Thì rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, có chút không ngủ được, làm chút việc cho dễ ngủ."

Hắn không nói gì chỉ bảo ta sớm nghỉ ngơi, có việc gì để mai cùng làm cũng được.

Sợ hắn nghi ngờ, ta đành quay vào phòng nằm xuống cùng hắn, ngày đông rất lạnh, may mà trước khi ngủ đã đốt lò sưởi, người hắn ấm, được hắn ôm vào lòng, chiếc chăn bông lau liễu đắp trên người dường như cũng tạm ổn.

Tuy đêm nay ta đầy bụng tâm sự, nhưng rồi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.

Điều ta không biết là, sau khi ta ngủ, hắn nhìn sườn mặt ta, rất lâu không ngủ, cứ nhìn mãi, nhìn đến mức không nỡ ngủ.

Ngày hôm sau, ta lại mua một miếng thịt nhỏ về, buổi trưa chiên lên cả nhà ba người chia nhau ăn.

Lưu Thanh muốn chia phần của hắn cho con, ta không cho: "Không được! Chàng cũng phải ăn thịt."

Lưu Thanh thấy ta hung dữ với hắn, cuối cùng cũng ăn từng miếng nhỏ hết chỗ thịt đó.

Dỗ con ngủ trưa xong, ta thấy Lưu Thanh lén lút, trộm nhìn một cái thì phát hiện hắn đang nhét bạc vụn vào cái tay nải nhỏ ta giấu dưới gầm giường.

Nửa miếng bạc vụn đó là do hắn bán thú săn mấy hôm trước vất vả lắm mới dành dụm được, hắn vốn bảo để dành cho ta chi tiêu trong nhà, ta bảo hắn giữ lại phòng khi cần. Không ngờ hắn chẳng những phát hiện ra tay nải nhỏ dưới gầm giường mà còn nhét bạc vào đó!

Ta hỏi hắn: "Chàng làm gì vậy?"

Lưu Thanh quay đầu đi, có chút giận dỗi không nhìn ta, nhưng hốc mắt lại đỏ lên: "Có phải nàng không cần cha con ta nữa không, nàng đi đi! Nhà nghèo khổ, ta không ngăn cản nàng bỏ trốn cùng người khác, sau này ta sẽ tự mình nuôi Mãn Nhi lớn."

Hắn tưởng cái tay nải này ta chuẩn bị cho mình? Hắn tưởng ta muốn bỏ trốn? Lại còn không ngăn cản, còn lén nhét tiền cho ta? Có ngốc không cơ chứ! Ngốc đến mức nước mắt ta rơi lã chã, trên đời này chưa từng có ai đối đãi chân tình với ta như vậy.

07

Khi giải thích với hắn, giọng ta có chút khàn đặc: "Ai nói ta muốn bỏ trốn theo người khác?"

Lưu Thanh ngẩn người, nói: "Người trong thôn nói Trương tú tài thích nàng, ta thấy nàng chuẩn bị củi, lại mua thịt rồi gánh nước, còn chuẩn bị tay nải nhỏ, là định bỏ trốn cùng hắn ta, lên trấn sống sung sướng!"

Ta dở khóc dở cười, đưa tay áp lên khuôn mặt thô ráp của hắn, ôn tồn giải thích: "Không có chuyện đó đâu, chưa nói đến việc ta với tên Trương tú tài kia chưa gặp mặt mấy lần, cho dù có quen thân, ta cũng không thể vì người khác mà bỏ chồng bỏ con, chàng và Mãn Nhi đối với ta vô cùng quan trọng! Cái tay nải ta chuẩn bị không phải cho bản thân ta, chàng hiểu lầm rồi."

Nói xong ta lôi hết gia sản từ trong cái hũ sành vỡ cạnh bếp ra đưa cho hắn: "Phu quân, nếu đêm nay ta có thể sống sót trở về, chàng hãy coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nếu ta không thể sống sót trở về, chàng cầm lấy số tiền này, đưa Mãn Nhi đi sống cho tốt."

Lưu Thanh lập tức nhận ra ta sắp làm chuyện rất nguy hiểm, hắn trở nên căng thẳng: "Phu nhân, nàng muốn làm gì? Nói cho ta biết, vi phu giúp nàng làm, nàng đừng đi một mình!"

Ta lại cười, vừa cười vừa khóc: "Chàng muốn giúp ta? Nhưng lỡ như việc ta muốn làm là đắc tội với nhân vật lớn, là chuyện mất đầu thì sao?"

Lưu Thanh rất kiên định: "Cũng giúp, trước khi đao chém xuống thì chặt đầu ta trước!"

Có được phu quân như vậy, còn mong cầu gì hơn!

Nhưng ta lại không muốn hắn đi chế-t thay ta, ta nói: "Thế thì không được, Mãn Nhi nhà chúng ta không thể không có cha, chàng cứ đợi đấy, ta nhất định sẽ vạn sự cẩn thận."

Lưu Thanh lại không cho ta đi, hắn nói nếu ta không nói là đi làm gì, đêm nay hắn sẽ tự cứa cổ, tránh việc biến thành hòn vọng thê.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần