Ông ngoại vẫn im lặng từ đầu đến giờ.
Tôi thấy chuyện liên quan đến mạng người, hơn nữa ai cũng là người cùng làng, nên lấy hết can đảm nói với trưởng làng:
“Không phải thổ phỉ đâu, chắc chắn là chương nhân đó! Tối qua nó còn đến sân nhà cháu, cháu với ông ngoại tận mắt nhìn thấy!”
“Mọi người không nên ăn thịt hổ, lại càng không nên ném hổ con vào nồi! Nó đến báo thù rồi!”
Bốp! — trưởng làng đập mạnh một cái vào sau đầu tôi:
“Thằng ranh con, ăn nói linh tinh cái gì đấy!”
Lưu Bá Lại trừng mắt nhìn ông ngoại:
“Con mẹ nó, có phải lão già này giở trò không? Hôm qua đồ tể Trương chọc giận ông, tối đã chết ngay, chẳng phải do ông giết thì ai?”
Góa phụ Trương cũng nhìn ông ngoại tôi đầy nghi ngờ:
“Nói thế... cũng có lý! Đồ tể Trương chết trong chum nước, mà nhà ông nấu nướng cũng toàn dùng nồi đá...”
Trong phút chốc, cả đám người đều quay sang chỉ trích ông ngoại tôi, nói ông nhất định có mưu đồ đen tối.
Tôi trốn sau lưng ông ngoại, hét lên:
“Cái chum to thế, lại đầy nước, ông ngoại tôi làm sao khiêng nổi chứ!”
Nghe vậy, đám người mới tạm im miệng.
Đúng lúc ấy, một người dân hớt hải chạy vào, thở hổn hển la lớn:
“Đồ tể Trương chưa chết!”
“Đồ tể Trương... sống lại rồi!!”
8
Lưu Bá Lại bật dậy như bị điện giật, túm cổ áo người nông dân vừa chạy vào:
“Mày thấy ma hả? Đồ tể Trương chẳng phải vừa được vớt xác lên à?”
Có lẽ thấy nói lỡ lời, hắn vội quay sang phía đống thịt nhão nhoét kia, cúi người vái ba cái, lắp bắp:
“Anh Hữu Phú, đừng giận, đừng giận! Tôi chửi ma chứ không chửi anh!”
Người nông dân kia chẳng thèm để ý, chỉ nhìn chằm chằm trưởng làng, nói dồn dập:
“Thật mà! Khi nãy ở đầu làng, tôi tận mắt thấy đồ tể Trương! Tay hắn còn cầm con dao mổ lợn!”
Cả đám dân làng náo loạn như nồi nước sôi.
Trưởng làng nhíu mày, nghi ngờ:
“Có khi nào anh nhìn nhầm không?”
Người kia liên tục lắc đầu:
“Không thể! Tôi gọi tên anh ta, anh ta còn quay lại nhìn tôi, bảo là phải sang làng bên mổ lợn!”
Trưởng làng càng cau mày:
“Mổ lợn? Không thể nào! Hôm qua anh ta còn nói hôm nay phải xử lý xương hổ để bán giá cao cơ mà! Sao tự dưng lại sang làng bên?”
Người kia cũng bắt đầu ngẩn ra:
“Đúng thế, tôi cũng hỏi rồi... nhưng con dao mổ lợn thì không thể giả được!”
“Chẳng lẽ... tôi gặp phải ma? Là hồn đồ tể Trương lảng vảng ở đầu làng sao?”
Lúc ấy, ông ngoại tôi mới mở miệng:
“Chương nhân hóa hổ, báo thù diệt làng; người chết mà hồn còn, hóa thành Xương nhân!”
“Thứ cậu gặp, chính là Trương Hữu Phú đã biến thành xương nhân!”
Mọi người còn đang xôn xao thì ngoài làng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Một con ngựa vàng phi điên cuồng vào cổng làng, toàn thân bê bết máu, hai chân còn phun ra từng tia đỏ tươi!
Nó chỉ chạy được vài bước, rồi ngã vật xuống đường đất, chết ngay.
Đám dân làng ùa tới, mới nhận ra đó là ngựa nhà Lý Tứ.
“Không phải hắn với Vương Ngũ đi báo quan sao?” — Ai đó kêu lên.
Khi mọi người còn đang kéo xác ngựa ra, từ trong rừng vang lên tiếng sột soạt... sột soạt…
Một bóng người đứng dưới tán cây, nhìn chòng chọc về phía làng.
Có người lấy hết can đảm bước tới xem, rồi hét thất thanh chạy về:
“Là Trương Hữu Phú!”
“Mặt hắn!”
“Cả người mọc đầy lông đen, tay vẫn cầm dao mổ lợn!”
Đám còn lại cũng ùa ra nhìn, nhưng khi đến nơi thì chẳng thấy gì nữa, chỉ còn rừng cây lặng như tờ.
9
Góa phụ Trương đang lùi lại thì vấp phải một thứ dưới chân, ngã nhào.
Bà ta hét toáng lên, khiến ai nấy đều giật mình quay lại.
Họ vén đống rơm lên, bên dưới là một xác người.
Mặt hắn nát bét, da thịt dính lại thành một khối.
Nhưng quần áo thì y hệt người nông dân vừa nãy!
Cả dáng người, chiều cao cũng giống nhau, chỉ có điều bụng bị xẻ toang, ruột gan biến mất sạch.
Đám dân sợ đến tái mặt, la hét bỏ chạy tán loạn.
Trưởng làng run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu, vội sai người đi tìm “người báo tin” khi nãy nhưng tìm khắp nơi, không thấy bóng dáng đâu cả.
Ông ngoại tôi cảnh giác nhìn quanh, rồi kéo tôi ra sau lưng.
Lúc ấy đầu óc tôi trống rỗng, tay chân cứng đờ.
Một người sống sờ sờ, vừa nói chuyện trước mặt mình, chỉ trong chốc lát… đã thành xác chết nằm trong rơm!
Tôi rùng mình, lạnh buốt sống lưng.
Dân làng bắt đầu đoán, Lý Tứ có khi cũng bị giết rồi?
Còn Vương Ngũ - ngựa hắn chưa về…
Họ có còn sống không?
Có thực sự tới được thành báo quan không?
Trưởng làng gào khản giọng, ra lệnh cho mọi người mau về nhà, khóa chặt cửa, đợi quan binh tới.
Ông ngoại tôi cũng dắt tôi về.
Nhìn đám dân làng hoảng loạn, ông chỉ khẽ nói:
“Chương nhân... đã vào làng rồi.”
“Đồ tể Trương chết... mới chỉ là khởi đầu của cuộc tàn sát.”
10
Tôi nằm bò bên cửa sổ, ôm chặt lấy Đại Hoàng trong lòng.
Đại Hoàng cũng run lẩy bẩy.
Dù đã được cho vào nhà, nó vẫn không ngừng rên rỉ khe khẽ.
Bên ngoài làng lại bắt đầu náo loạn.
Trưởng làng tổ chức một đội tuần tra, đi tuần quanh từng nhà trong làng.
Nhưng tôi phát hiện, phía sau những người trong đội tuần tra... có vài bóng đen đi theo.
Còn những dân làng đó lại như không hề nhìn thấy.
Mưa bắt đầu rơi.
Tiếng mưa nện xuống mái ngói lộp bộp.
Những người tuần tra vừa đi vừa hô lớn trong làng.
Giọng họ nghe rất lạ, tôi không nghe rõ được họ đang nói gì.
Ông ngoại tôi nắm chặt con dao săn, đứng bên cửa sổ, mặt lạnh tanh:
“Đúng là không biết sống chết. Con chương nhân đó sắp ra tay rồi.”
Ngay lúc đó, trong làng vang lên những tiếng bước chân nặng nề.
Từ sân nhà bên cạnh truyền đến những âm thanh kỳ quái, tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Tôi nói nhỏ với ông ngoại:
“Ông ơi, hình như bên nhà kế có người đi ra.”
Ông ngoại không trả lời, chỉ siết chặt hơn chuôi dao săn trong tay.
Lời tôi vừa dứt, thì nghe thấy bên kia vang lên giọng bà Lưu, hàng xóm:
“Mấy người đợi chút nhé, tôi qua nhà góa phụ Trương mượn ít lương thực, nhà cô ấy có thịt ăn.”
Tôi còn nhớ, hôm qua trước khi trời tối, trưởng làng đã mang đến cho góa phụ Trương rất nhiều thịt hổ.
Chẳng lẽ mấy quan sai kia cũng muốn nếm thử thịt hổ sao?
Lúc đó tôi hoàn toàn không nghĩ ngợi gì thêm.
Vì mấy quan sai ấy ở tận ngoài núi, sao có thể tới nhanh như vậy được?
Ông ngoại bất ngờ bịt miệng tôi lại, rồi chỉ tay ra ngoài sân, ra hiệu cho tôi nhìn.
Tôi thấy bà Lưu đi ra khỏi nhà, nhưng trông bà ta rất kỳ lạ.
Bà tq đi tập tễnh, lảo đảo và đang mặc một chiếc váy làm bằng da thú.
Bà ta đi ngang qua cổng nhà tôi, hướng về phía nhà góa phụ Trương.
Góa phụ Trương và bà Lưu vốn là họ hàng xa, cũng khá thân thiết.
Bà Lưu gõ cửa.
Mưa rơi nặng hạt, âm thanh bị che mờ đi.
Tôi chỉ nghe thấy giọng của góa phụ Trương:
“Bà đến rồi à, để tôi mở cửa...”
Tiếng mở cửa rất nhẹ nhưng tiếng đóng cửa lại rất nặng.
Ngay sau đó là một tiếng rên rỉ quái dị, giống như ai đó đang nghẹn lại rồi im bặt.
Cùng lúc đó, đội tuần tra lại đi ngang qua ngoài sân nhà tôi.
Có người trong đội hét lên:
“Tất cả mọi người mau đóng chặt cửa lại! Ai gõ cửa cũng không được mở! Gã què ở đầu làng bị giết rồi! Con quái vật đó biết giả dạng thành người, lừa người ta mở cửa đấy!”
Giọng nói run rẩy, lạc cả tông vì sợ hãi.
May là trong đội tuần tra có rất nhiều người, dường như thanh niên trai tráng trong làng đều đã tập hợp cả.
Tôi định hét lên gọi họ qua nhà bà Lưu.
Nhưng ông ngoại ngăn tôi lại.
Tôi ngạc nhiên hỏi:
“Không phải quan sai đã vào làng rồi sao? Sao mình không nhờ họ giúp?”
Ông ngoại đáp khẽ, giọng trầm:
“Đó không phải quan sai, đó là chương nhân!”
Tôi còn chưa kịp hỏi thêm, thì nhìn thấy bà Lưu và góa phụ Trương cùng bước ra khỏi nhà.
Cả hai đi thẳng về phía nhà chúng tôi.
Ngay sau đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên ngoài cổng.
11
“Cốc! Cốc! Cốc!”
Góa phụ Trương vừa gõ cửa, vừa cất giọng lạnh lẽo vọng qua khe cửa:
“Chú hai... mở cửa đi.”
Ông ngoại lập tức kéo tôi ra sau lưng, che chở cho tôi.
Tôi hé mắt nhìn qua khe cửa, thấy bà Lưu đang cầm trong tay một tảng thịt đẫm máu, máu vẫn nhỏ tong tong xuống đất.
Trên mặt bà ta là nụ cười cứng đờ, nhưng làn da lại trắng bệch, không hề có chút sức sống nào.
Tôi sợ hãi đến nỗi nắm chặt lấy vạt áo ông ngoại.
Ông ngoại không trả lời họ.
Ngoài cửa, giọng của bà Lưu lại vang lên, khàn khàn mà êm dị:
“Cháu ơi, mở cửa cho bà nào... Bà mang thịt đến cho hai ông cháu đây.”