logo

Chương 3

Rồi vang lên tiếng chóp chép nhai đồ ăn.

Tôi khựng lại.

Thanh Bách?

Bà đang nói đến chú út của tôi sao?

Nhưng làm sao bà biết chú sắp về?

Bà nội có ra khỏi nhà bao giờ đâu.

6

Tôi mang cơm đến cho mẹ, vừa bước vào thì mẹ lập tức xuống giường, nắm chặt tay tôi: “Nha Nha, cha con đâu rồi? Ông ấy về chưa?”

Tôi gật đầu: “Tối qua cha về rồi, nhưng gần trưa thì lại đi, nói là lên núi đào nhân sâm.”

Nghe vậy, mẹ tôi cau mày lại.

Tôi cảm thấy mẹ đang rất lo lắng nên vội hỏi: “Mẹ, sao thế ạ?”

Mẹ nắm chặt tay tôi, hạ giọng nói: “Mỗi lần cha con về đều sẽ đến gặp mẹ, nhưng lần này sao lại không?”

Tôi sững người.

Đúng rồi! Sao tôi lại không nghĩ đến điều này chứ?

Mỗi lần cha về, dù muộn đến đâu, ông cũng sẽ sang thăm mẹ.

Mẹ sợ tất cả mọi người, chỉ tin tưởng tôi và cha.

Thế nên ngày nào hai cha con tôi cũng sẽ qua bầu bạn với mẹ một lúc.

Mẹ nhìn tôi, nói khẽ: “Mùi vị cũng không đúng.”

Tôi ngạc nhiên: “Mẹ nói mùi gì cơ ạ?”

Mẹ nhìn tôi, ánh mắt nghiêm lại: “Là mùi trên người cha con. Mẹ quen thuộc lắm, chỉ cần ngửi hơi thở là biết. Nếu con nói cha về từ tối qua và sáng nay mới đi, vậy sao trong nhà lại chẳng có chút mùi nào của ông ấy?”

Cả người tôi lập tức căng cứng lại.

Tôi vội kể cho mẹ nghe chuyện cái thắt lưng đổi màu.

Mẹ tái mặt, vừa đi quanh phòng vừa nói: “Nha Nha, cha con gặp nguy hiểm rồi. Mẹ không thể ra ngoài, con mau đi tìm bà lão pháp sư, kể hết mọi chuyện cho bà ấy, bà ấy nhất định sẽ giúp được chúng ta.”

Bà pháp sư mà mẹ nói đến là một bà lão nổi tiếng trong làng, am hiểu phong thủy và bói toán.

Có người còn lái xe sang từ xa đến để xin bà ấy xem quẻ.

Nhưng không phải ai bà ấy cũng xem, bà chỉ xem cho “người có duyên”, phí xem cũng chẳng rẻ.

Bởi vậy ai cũng kính nể bà ấy.

Bà ấy và cha tôi có quen biết vì trước đây cha từng cứu bà.

Khi lũ quét, mọi người đều bỏ chạy, chỉ có cha tôi quay lại cõng bà ấy ra khỏi vùng nguy hiểm.

Bà ấy ghi nhớ ơn cứu mạng đó nên luôn quan tâm tới gia đình tôi, thỉnh thoảng còn chỉ cho cha tôi chỗ nào có thể đào được nhân sâm.

Tôi lập tức chạy đến bà lão pháp sư, kể hết mọi chuyện.

Ban đầu, bà ấy vẫn bình thản, nói chỉ cần gieo quẻ là sẽ biết cha tôi ở đâu.

Nhưng khi nghe tôi kể rằng dây lưng đỏ biến thành màu vàng, sắc mặt bà ấy bỗng thay đổi hẳn.

Bà ấy nghiêm giọng hỏi: “Nha Nha, con nói thật chứ? Không nhìn nhầm chứ?”

Tôi lắc đầu: “Con chắc chắn không nhầm, dây đó do bà nội con tự khâu, con nhận ra mà.”

Bà ấy sững lại, rồi nghiến răng: “Bà già đó… thật tàn nhẫn.”

Tôi chẳng hiểu bà ấy nói gì, còn đang định hỏi thêm thì bà ấy đã rút ba đồng tiền cổ ra, gieo xuống đất.

Bà ấy nhìn chằm chằm ba đồng tiền, giọng nặng trĩu: “Nha Nha, không xong rồi. Cha con gặp nguy hiểm rồi.”

Nghe vậy, tôi sợ đến run người, vội quỳ xuống: “Bà ơi, xin cứu cha con với. Con không muốn cha chết đâu…”

Bà lão pháp sư đỡ tôi dậy, lau nước mắt cho tôi: “Đứa bé đáng thương, yên tâm đi. Cha con từng cứu mạng ta, nếu không có nó, ta đã chết từ lâu rồi. Ta nhất định sẽ giúp con.”

Bà ấy gieo thêm quẻ, rồi nói: “Cha con đang bị giam trên núi. Tối nay con phải lên núi tìm, đem cha con về. Cha con bị người ta dùng phép đổi hồn, nên không thể tự tìm đường về nhà được.”

Tôi lo lắng hỏi: “Nhưng núi rộng lắm, con biết tìm ở đâu ạ?”

Bà ấy nói: “Ở nơi có ba cái cây mọc sát nhau, phía sau có một hang núi. Con vào đó, cứ gọi tên cha con liên tục, như vậy cha con mới nghe thấy, khi đó con sẽ tìm được.”

Tôi ghi nhớ kỹ lời bà lão pháp sư dặn.

Tôi đã quen đường núi từ nhỏ, nên dù trong đêm cũng có thể tìm được.

Trước khi đi, bà lão pháp sư lại dặn: “Phép đổi hồn này rất độc, nếu sơ sẩy sẽ khiến thân xác và linh hồn cùng tan biến. Con nhất định phải nhìn thật kỹ, xem người con tìm được có thật sự là cha con hay không.”

Tôi gật đầu.

Không ngờ khi trở về nhà, tôi lại thấy “cha” đã về rồi.

Ông trông cao hơn, rắn rỏi hơn, khác hẳn ngày thường.

Tôi đứng đó rất lâu mà không dám gọi “cha”.

Bà nội thì dường như chẳng phát hiện gì lạ, vẫn thân thiết nói cười với ông.

Nhờ thế họ mải nói chuyện, chẳng để ý đến tôi, nên tôi lặng lẽ về phòng.

Vừa bước vào, tôi thấy đôi giày của “cha” đặt trước cửa, mép giày còn dính vệt máu đỏ.

Tim tôi thắt lại, nghĩ ngay đến chuyện con bò nhà Thúy Thúy bị ăn thịt.

Đang thất thần, tôi bỗng cảm thấy một ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào mình.

Tôi quay đầu lại thì thấy “cha” đang nhìn tôi, ánh mắt dữ tợn đến đáng sợ.

Tôi không dám ở lại, lập tức chui vào phòng, đóng cửa.

Tôi chắc chắn, người ngoài kia không phải cha tôi.

Và bà nội biết rõ điều đó.

Hai người họ… nhất định đang âm mưu gì đó.

Chiều tối, “cha” đi ra ngoài, mang về hai con gà trống sống.

Ông ở sau vườn khoảng nửa tiếng rồi gõ cửa, nói thịt gà đã được làm sạch, bảo tôi nấu canh tối.

Khi ra sân sau, tôi thấy thịt gà trong chậu đã được xử lý sạch sẽ, nhưng mặt đất lại chẳng có chút máu nào.

Tôi lập tức nhớ đến lời bà lão pháp sư từng nói, kẻ dùng phép đổi hồn cần máu tươi để duy trì thân xác không mục rữa.

Thế là tôi hiểu ra, hắn mang gà về để lấy máu.

Thậm chí… con bò nhà Thúy Thúy bị ăn sống, có khi cũng là do hắn làm.

Một người như thế…

Cha tôi nhất định đang gặp nguy hiểm!

Càng nghĩ, tim tôi càng lạnh đi vì sợ.

7

Bữa tối, “cha” nói rằng mai sẽ lại lên núi, dặn tôi ở nhà chăm sóc bà nội.

Tôi cầm bát gật đầu, chẳng nuốt nổi miếng nào, chỉ nhìn họ uống canh gà.

Tôi đã cho vào canh một thứ đủ để khiến họ ngủ một giấc đến sáng.

Nếu không, tôi sẽ không thể rời khỏi nhà trong đêm.

Đợi đến khi thuốc ngấm, tôi thay đồ rồi lặng lẽ chạy lên núi.

Theo lời chỉ dẫn của bà lão pháp sư, tôi nhanh chóng tìm thấy chỗ có ba cái cây mọc liền nhau và một hang động phía sau.

Tôi cúi người chui vào.

Hang sâu và rộng một cách bất ngờ.

Tôi gọi liên tục: “Tống Thanh Sơn! Cha ơi, Tống Thanh Sơn!”

Càng đi sâu, tầm nhìn càng rộng, nhưng tôi vẫn chẳng thấy ai.

Khi tôi gần như tuyệt vọng thì nghe thấy một giọng nói yếu ớt vọng ra: “Nha Nha…”

Tôi mừng rỡ chạy theo tiếng gọi.

Quả nhiên, cha tôi đang ngồi tựa lưng vào vách đá, trông có vẻ đã kiệt sức.

Tôi lao đến định đỡ ông dậy.

Mặt ông trắng bệch như tờ giấy.

“Cha, cha sao vậy?” — Tôi cuống quýt.

Cha lắc đầu yếu ớt: “Cha cũng không biết… Cha gặp chú con trên núi, nói chuyện một lúc rồi bỗng ngất đi. Khi tỉnh lại thì thấy mình ở đây, toàn thân không còn chút sức lực nào.”

Ông ôm đầu, nói thêm: “Đầu cũng đau lắm, chẳng thể đứng dậy nổi nữa.”

Nghe vậy, tôi càng chắc chắn, chuyện này có liên quan đến chú tôi.

Tôi nhìn kỹ, khuôn mặt cha tôi dần dần giống hệt chú.

Tôi hiểu rồi. chú đã giam cha tôi lại, rồi giả làm cha để dần thay thế ông.

Cha cũng như chợt nhớ ra điều gì, nói: “Có lẽ chuyện hồ ly tinh lần trước cũng do chú con giở trò, hắn muốn hoàn toàn chiếm lấy thân xác cha.”

Tôi vội nói: “Cha đừng nói nữa. Con đưa cha xuống núi trước đã, bà lão pháp sư sẽ giúp được chúng ta.”

Nhưng cha giữ tay tôi lại: “Nha Nha, cha bị trúng tà, đi không nổi. Vài ngày trước cha hay thấy chú con đứng tế lễ ở một bàn thờ phía trước, chắc thứ khống chế cha ở trên đó. Con đi xem đi.”

Tôi gật đầu, đến chỗ bàn thờ, quả nhiên thấy một tờ giấy vàng ghi tên cha tôi.

Cha nói lớn: “Chính là nó! Đốt đi, con gái, đốt đi, cha sẽ được cứu.”

Tôi cầm tờ giấy, châm lửa đốt.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần