Hồi nhỏ, trong làng có một gia đình rất nghèo, tôi gọi ông ta là bác Lưu.
Ông ta phải hơn bốn mươi tuổi mới lấy được vợ, mà lại còn là người khuyết tật.
Họ sinh được một cô con gái, tên là An An, rất ngoan và đáng yêu.
Lấy cớ chăm sóc gia đình, bác Lưu không đi làm thuê nữa, và nhà cửa cũng ngày một nghèo đi.
Mãi cho đến năm An An lên bốn tuổi, ông ta đã phát hiện ra một con đường làm giàu.
Chính là quay những thước phim trái pháp luật về An An.
1
Đó là một buổi trưa trong kỳ nghỉ hè, tôi đang đi lang thang chơi thì ngang qua nhà bác Lưu.
Qua khung cửa sổ, tôi nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ.
An An mình mẩy lấm lem đang bò trên đất, trên cổ còn bị buộc một sợi dây xích chó.
Người cầm dây xích là bác Lưu.
Ông ta vừa ra lệnh cho An An:
"Ngồi xuống, bắt tay, nằm bò, lè lưỡi, lăn một vòng..."
Vừa giơ một chiếc máy quay cầm tay to kềnh, chĩa vào An An để ghi hình.
Khi đó tôi còn nhỏ, chưa từng thấy loại máy quay phim nào như vậy.
Vì thế, tôi tò mò đứng lại xem trộm.
Và An An đã thật sự ngoan ngoãn ngồi xuống, bắt tay, nằm bò, lè lưỡi, rồi lăn lộn trên nền đất bẩn thỉu...
Cảnh tượng kỳ quái đó làm tôi chết lặng.
Tôi còn tưởng bác Lưu đã biến An An thành một con chó, nên trong lòng vô cùng sợ hãi.
Về đến nhà, tôi liền kể cho bố mẹ nghe.
Bố tôi vừa nghe xong chuyện, liền bật phắt dậy.
Ông không nói một lời, rút điện thoại ra bấm số.
Vừa đi ra cửa, ông vừa nói chuyện với người ở đầu dây bên kia...
Sau này tôi mới biết, ông đang báo cảnh sát.
2
Lúc bố tôi về thì trời đã tối.
Cùng về với bố, còn có An An lấm lem.
Con bé nép sau lưng bố tôi, như một con chim sẻ nhỏ hoảng sợ.
Mẹ tôi hỏi ông tình hình thế nào.
Bố tôi nói những gì có thể làm ông đều đã làm, cảnh sát đã đưa người đi điều tra rồi...
Nhưng vấn đề là, An An không còn người thân nào khác.
Không một người thân nào.
Thế nên cuối cùng, bố tôi đành phải đón An An về nhà trước.
Mẹ tôi lại hỏi:
"Thế mẹ của con bé đâu?"
Bố tôi thở dài một hơi, nói:
"Hình như người phụ nữ đó bỏ đi rồi, nói chung là tìm không thấy."
Mẹ tôi không nói gì thêm nữa, mà ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng và dịu dàng nói chuyện với An An.
Dần dần, cuối cùng An An cũng không còn sợ hãi như vậy nữa.
Mẹ tắm cho An An, tìm quần áo cho con bé thay.
Lúc này con bé mới trông có chút sức sống.
Mẹ tôi còn nấu lại cơm cho con bé, làm nhiều món hơn cả ngày thường.
Con bé ăn rất nhanh, rất vội, như thể đã lâu lắm rồi chưa được ăn món gì ngon.
Và một cách rất ăn ý, không ai nhắc đến bố của con bé.
3
Mẹ tôi dọn dẹp phòng cho khách, An An đã ở lại ngay hôm đó.
Mẹ đã ngủ cùng con bé.
Ngày hôm sau, mẹ tôi phải đi làm, chỉ có thể về nhà vào buổi trưa để nấu cơm.
Bố tôi làm ở tiệm máy tính trên huyện, cả ngày không về.
Khi họ không có ở nhà, họ dặn tôi phải ở bên cạnh An An, không được đi ra ngoài một bước.
Đồ ăn thức uống đều đã chuẩn bị sẵn, có chuyện gì thì dùng điện thoại bàn ở nhà để gọi.
Nhưng tuyệt đối không được mở cửa nhà.
Không còn cách nào khác, tôi đành phải chơi đồ chơi cùng An An.
Thời đó cũng chẳng có đồ chơi gì xịn, chỉ là dây thun, bi ve, xe ô tô nhỏ, và các loại quân cờ.
Lúc đầu An An còn hơi rụt rè, nhưng tôi đã nhanh chóng xóa tan sự e dè đó bằng chiếc ô tô đồ chơi.
Con bé gọi tôi là "anh trai", tôi cũng không có anh chị em, nên cảm thấy rất thân thương.
Vì vậy, tôi đã đưa hết tất cả đồ chơi vui nhất cho con bé.
Con bé rất vui, nói rằng nó chưa bao giờ có đồ chơi.
Tôi còn dạy con bé chơi các loại cờ, con bé cũng chịu học, chỉ là học mãi không được.
Khi chơi cờ tướng úp, tôi giải thích với con bé rằng quân cờ bị ăn tức là đã chết.
Con bé hỏi tôi, anh ơi, người chết rồi sẽ đi về đâu?
Tôi cũng không biết, nên trả lời theo lời mẹ đã nói với tôi… là sẽ lên trời.
Con bé "ồ" một tiếng đầy suy tư, rồi lẩm bẩm một câu, trên núi chính là trên trời à.
Lúc đó tôi cũng không hiểu câu này.
Nhưng câu nói này, không phải là con bé thuận miệng nói ra.
4
Mấy ngày liên tiếp, cuộc sống trôi qua rất thoải mái.
Mẹ tôi rất quý An An, ngày nào cũng mua thịt ngon, rau tươi, làm cho con bé những món ăn khác nhau.
Tôi cũng rất thích con bé, tôi không cần phải đi lang thang bên ngoài tìm bạn chơi nữa.
An An cũng thích chúng tôi.
Con bé không hề nhắc đến cha mình, nó nói, nó muốn được ở đây mãi mãi.
Bố tôi nói, chắc chắn rồi, sau này nơi đây chính là nhà của con.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Một buổi chiều nọ, mẹ tôi đột nhiên vội vã về nhà.
Mẹ làm việc ở nhà máy bên cạnh, rất bận, thường sẽ không về giữa chừng.
Chắc chắn đã có chuyện xảy ra.
Quả nhiên không lâu sau, có người đập mạnh vào cánh cửa gỗ nhà tôi.
Tôi và An An đang chơi cờ trong phòng khách, mẹ tôi mở cửa, không ngờ ngoài cửa lại là bác Lưu.
Ông ta nói đến để đón An An về nhà.
Mẹ tôi không cho ông ta vào, ông ta lập tức tỏ ra hung dữ, nói rằng nhất định phải đưa An An đi.
Tôi hơi sợ, nhưng vẫn che cho An An ở phía sau.
Nhưng mẹ tôi quả thực không tranh cãi lại được với bác Lưu, ông ta đẩy mẹ tôi ra, đi thẳng về phía chúng tôi.
Tôi cũng sợ, nhưng tôi không bỏ đi.
Ông ta liếc nhìn tôi một cái, cười một cách khù khờ, nhưng vẫn đưa tay ra kéo An An.
An An rất ngoan.
Con bé không hề phản kháng.
Nhưng mẹ tôi thì sốt sắng, bà lao tới muốn đẩy bác Lưu ra, có điều sức mẹ yếu, chẳng có tác dụng gì.
Bác Lưu kéo An An, thật sự giống như đang dắt một chú chó con.
Mẹ tôi cũng không dám giằng An An lại, chắc là sợ con bé bị thương.
Hai mẹ con tôi cứ thế đuổi theo ra ngoài, ra khỏi cửa nhà rồi, tôi mới nghe thấy tiếng xe máy quen thuộc.
Bố tôi về rồi!
5
Ông về rất đúng lúc.
Ông cũng rất kích động, vứt xe máy xuống rồi lao tới.
Ông đẩy mạnh bác Lưu, giận dữ quát:
"Đồ khốn! Cút ngay cho tôi! Còn làm bậy nữa thì đừng trách tôi không khách sáo!"
Bác Lưu vẫn cười khù khờ, nói một cách bình thản:
"Tôi đưa con gái tôi, về nhà."
Bố tôi lại gầm lên:
"Sao ông ra được? Tôi đã báo cảnh sát rồi! Đợi cảnh sát đến nói cho rõ!"
Bác Lưu biết dùng vũ lực cũng vô ích, vì bố tôi khá cao to.
Ông ta không nói gì nữa, chỉ cười hề hề.
Không lâu sau, cảnh sát và cán bộ thôn cùng đến.
Tôi đã nghĩ rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn.
Nhưng không, ngược lại còn tồi tệ hơn.
Bởi vì họ không phải đến để ngăn cản bác Lưu.
Họ đến để ngăn cản chúng tôi.
Tôi nhớ rất rõ, cán bộ thôn là người đầu tiên nói với bố tôi một câu:
"Đây là chuyện nhà người ta, mắc gì anh phải gấp gáp..."
Bố tôi càng sốt ruột hơn.
6
Tôi chưa bao giờ thấy bố tôi nổi giận như vậy.
Ông chất vấn cảnh sát:
"Tại sao các anh không bắt ông ta lại? Ông ta ngược đãi trẻ em mà?"
Cảnh sát cũng giải thích một tràng, tôi không hiểu hết được:
"Việc của ông ta chưa đạt đến mức độ ngược đãi, người này cũng đã bị tạm giam, cũng đã được giáo huấn rồi…”
"Ông ta sẽ hối cải thôi... Đúng vậy, chỉ khi phạm tội mới bắt được…”
"Anh giành con gái của người ta thì anh mới là phạm tội..."
Bố tôi hoàn toàn ngây người.
Muốn tranh luận theo lẽ phải, nhưng dường như, lẽ phải không đứng về phía ông.
Mẹ tôi đã bắt đầu lau nước mắt.
Tôi không nỡ xa An An, tôi cứ len lén nhìn con bé.
Con bé thật sự quá ngoan.
Thậm chí nó còn không khóc.
Bố tôi đã tranh cãi rất lâu, nhưng không thể thắng được những lý lẽ lớn lao của cảnh sát và cán bộ thôn.
Bởi vì nếu cứ tiếp tục tranh cãi, cảnh sát nói sẽ bắt bố tôi vào tù vài ngày.
Thế là, An An bị đưa đi.
Lúc đi, con bé ngoảnh đầu lại nhìn bố mẹ tôi, và cả tôi nữa.
Trong mắt con bé, tràn đầy sự lưu luyến.
7
Bữa cơm tối, trong nhà rất yên tĩnh.
Mẹ tôi nấu vội bữa tối, ngồi xuống bàn là lại lau nước mắt.
Mẹ nói hôm nay mẹ làm món thịt kho tàu mà An An thích nhất, nhưng con bé lại không được ăn.