Bố tôi cũng chau mày ủ dột, nhưng ông vẫn bảo mọi người ăn cơm trước.
Ông nói ông sẽ nghĩ cách.
Mẹ tôi hỏi ông cách gì.
Ông nói ông sẽ lên mạng tìm cách trước.
Mẹ tôi lại tiếp tục lau nước mắt, nói một đứa con gái ngoan như vậy, bị người cha đó mang về, không biết sẽ bị hành hạ thế nào nữa...
Lời nói của mẹ khiến bố tôi ăn được vài miếng cơm đã vội đi mở máy tính.
Thời đó máy tính chưa phổ biến, cả làng có lẽ chỉ có bố tôi vì công việc nên mới biết một chút.
Chiếc máy tính ở nhà cũng rất ít khi được mở, chỉ khi ông cần cho công việc mới bật lên.
Còn tôi thì càng không được phép đụng vào.
Nhưng tôi biết, khi chiếc hộp đen bên cạnh máy tính kêu "tít tít", tức là đã vào mạng.
Vì vậy, sau khi nghe thấy tiếng kêu, tôi liền lén lút nhìn vào màn hình.
Bố tôi đã tra rất nhiều tài liệu, có cả Luật bảo vệ người chưa thành niên, trong đó ghi rõ cấm ngược đãi trẻ em.
Sau đó, ông lại tìm định nghĩa về ngược đãi, rồi từ bộ luật hình sự tìm ra tội danh ngược đãi.
Nhưng xem xong, ông lại thở dài.
Rõ ràng việc coi con gái như chó lại không đủ để cấu thành tội danh ngược đãi.
Cuối cùng, tôi thấy ông đang nhìn chằm chằm vào bộ luật dân sự.
Màn hình dừng lại rất lâu ở một điều luật:
[Điều 1107, trẻ mồ côi hoặc con cái mà cha mẹ đẻ không có khả năng nuôi dưỡng, có thể được người thân, bạn bè của cha mẹ đẻ nuôi dưỡng...]
8
Ngày hôm sau, tôi lại lẻn ra ngoài chơi.
Tôi cố tình đi qua nhà An An, cố tình đi qua ô cửa sổ đó, nhưng bên trong không còn thấy gì nữa.
Cửa sổ đã bị bịt kín.
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ cảm thấy, bên trong… Chắc hẳn rất đáng sợ.
Tôi ném một hòn đá, làm vỡ tấm kính.
Rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Chạy được một đoạn khá xa, tôi không kìm được mà quay đầu lại nhìn.
Tôi thấy bác Lưu đang đứng ngay trước cửa sổ, nhìn tôi chằm chằm...
Bên ngoài nắng rất gắt, bên trong lại u ám.
Trông ông ta vô cùng đáng sợ.
Hoàn toàn khác với vẻ mặt cười hề hề trước mặt chúng tôi.
Tôi sợ hãi tột độ, vội vàng chạy về nhà.
Lúc đó còn xa mới đến chiều tối.
Nhưng khi đẩy cửa nhà ra, tôi lại thấy bố tôi cũng đang ở nhà.
Ông đang ngồi trước máy tính, không ngừng gõ bàn phím.
Tôi rất chột dạ, tôi đi tới, thú nhận với ông rằng tôi đã ném vỡ cửa sổ nhà bác Lưu.
Ông quay lại nhìn tôi một cách nghiêm túc.
Nhưng không hề mắng mỏ, mà chỉ bảo tôi vào phòng.
Tôi vào phòng, đóng cửa lại.
Không lâu sau, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.
Tim tôi đập thình thịch...
Nhưng kỳ lạ là, không ai tự ý mở cửa phòng tôi.
Bên ngoài thậm chí còn không có tiếng nói chuyện lớn.
Mặc dù rất lạ, nhưng lúc đó tôi chỉ sợ hãi vì tội mình đã gây ra.
Nên hoàn toàn không để ý...
Đây thực ra là một thời điểm vô cùng quan trọng.
Bởi vì sau đó, bố tôi… như biến thành một người khác.
9
Thực ra lúc đó tôi cũng đã hiểu chuyện rồi, hòn đá đó tuyệt đối không phải ném đi vì không biết suy nghĩ.
Tôi rất hy vọng An An có thể rời khỏi bác Lưu, vì bị kẹt ở đó, thứ con bé phải đối mặt chắc chắn là ác mộng.
Nhưng tôi cũng sợ bố tôi sẽ làm điều xấu.
Sợ ông sẽ tìm cách biến An An thành trẻ mồ côi.
Điều này rất mâu thuẫn.
Vì vậy tôi rất chú ý đến những việc bố tôi làm.
Và ông thực sự có những hành động bất thường.
Chiếc máy tính ở nhà tôi bắt đầu được ông sử dụng thường xuyên.
Mỗi ngày đi làm về, ông đều mở máy tính, và dùng suốt cả buổi tối.
Tôi biết chắc chắn không phải vì công việc.
Thế là tôi lại bắt đầu nhìn trộm.
Đó là một trang web có tên là "diễn đàn Thiên Nhai".
Ông đăng một bài viết, là về An An, nhưng góc nhìn chính lại là… của bác Lưu.
Ít nhất theo những gì tôi thấy, là ông đã đăng bài dưới danh nghĩa là cha của An An.
Mấy ngày tiếp theo, bố tôi chìm đắm trong diễn đàn.
Thỉnh thoảng còn trả lời bình luận của người khác.
Nhưng bài đăng này dường như không có nhiều sự chú ý, số lượng bình luận cũng không cao.
Vì vậy, bố tôi trông có vẻ không vui.
Tuy nhiên, tình hình này đã được giải quyết chỉ sau hai ngày ngắn ngủi.
Đây cũng là điều tôi không hiểu nhất vào thời điểm đó...
Tôi không hiểu làm thế nào bố tôi lại có được ảnh và video của An An.
10
Đúng vậy, bố tôi đã có được ảnh và video An An bị trói bằng dây xích chó.
Ông đã đăng tất cả lên diễn đàn.
Rõ ràng là bài đăng này bắt đầu có lượt tương tác.
Bởi vì tôi thấy bố tôi ngồi trước máy tính, tiếng gõ bàn phím ngày càng nhiều hơn.
Tôi thỉnh thoảng lại nhìn trộm.
Tôi phát hiện ông không chỉ trả lời bình luận, mà trong các bình luận còn cố tình thể hiện một cảm giác thượng đẳng...
Ông dùng giọng điệu tự cho mình là trung tâm, nhấn mạnh một vài tư tưởng chính:
[Con gái của tôi, tôi có quyền quyết định, tôi muốn nó làm chó thì nó phải làm chó.]
[Nó còn không có ý kiến, người ngoài các người có tư cách gì?]
Đương nhiên tôi biết đây không phải là ý thật của ông.
Nhưng người ngoài thì không biết.
Vì vậy, ngày càng nhiều tiếng gõ bàn phím, thực ra là bố tôi… đang khẩu chiến với cư dân mạng.
Họ đang chửi nhau.
Sau khi xem những bức ảnh và video đó của An An, họ đều rất tức giận.
Giống hệt như sự tức giận của bố mẹ tôi.
Cùng với việc ngày càng nhiều người vào chửi bới, bố tôi cũng sàng lọc ra vài người chửi hăng nhất, và đối đáp lại một cách đặc biệt tích cực.
Có cảm giác như sắp từ online chuyển sang offline.
Bởi vì tôi thấy bố tôi, đã gửi cả số QQ ra ngoài.
Cảm giác có chút giống như hẹn đánh nhau.
Tôi vô cùng khó hiểu.
Nhưng rất nhanh, tôi đã biết bố tôi đang làm gì.
11
Ngày hôm sau, khi bố tôi tan làm sớm, lại chuyên tâm ngồi trước bàn máy tính...
Nhà tôi có một vị khách đến.
Tôi gọi ông ấy là chú Trần, chú sống trên huyện nên ít khi gặp.
Nhưng tôi biết, chú không chỉ là bạn học cấp ba với bố tôi, mà còn luôn là bạn thân.
Sau này tôi mới biết, thực ra chú Trần, nói một cách chính xác, cũng là một cảnh sát.
Chú làm công việc văn phòng trong ngành công an, tuy không quản lý được các đồn cảnh sát cơ sở, nhưng chú có thể hỗ trợ từ phía sau.
Chính chú là người đã đưa ảnh và video của An An cho bố tôi.
Lần này chú đến, cũng là để chất vấn bố tôi.
Chú bước vào nhà với vẻ giận dữ, hỏi thẳng bố tôi đang làm cái quái gì...
"Đã gọi lên cả huyện rồi! Cậu làm lớn chuyện là tôi mất cả việc đấy!"
Bố tôi thì không hề hoảng hốt, cho chú xem màn hình.
Nhưng điều này không những không làm chú Trần nguôi giận, mà còn khiến chú bùng nổ hơn.
Suýt chút nữa là trở mặt.
Nhưng rất nhanh, bố tôi đã chỉ vào giao diện QQ.
Ông thậm chí còn tạo một nhóm chat, kéo hết những người đã chửi nhau với ông vào nhóm.
Hơn nữa, thứ ông cho chú Trần xem, là vài câu ông đã nói trong nhóm:
[Tôi không phải là người trong cuộc, nhưng cô bé trong bài đăng là có thật.]
[Sở dĩ tôi phải dùng danh tính giả là vì tôi không tin tất cả mọi người sẽ thật lòng giúp con bé, nhưng các bạn thì khác, các bạn căm ghét 'tôi' đến mức sẵn sàng tìm đến tận nơi để đánh tôi.]
[Các bạn càng căm ghét 'tôi' bao nhiêu, thì sẽ càng muốn giúp con bé bấy nhiêu.]
[Vì vậy tôi xin mọi người, hãy cùng tôi nghĩ cách, giúp con bé.]
12
Chú Trần ngồi trước bàn máy tính không nói một lời, chỉ rít thuốc liên tục.
Còn trên màn hình máy tính của bố tôi, tin nhắn trong nhóm QQ liên tục được làm mới.
Tôi không biết họ đã nói gì, nhưng rõ ràng ai cũng rất sôi nổi.
Hồi lâu sau, bố tôi mới cẩn thận hỏi chú Trần một câu:
"Cậu thấy thế nào?"
Chú cũng nhìn chằm chằm vào màn hình, có chút ngây ngẩn trả lời:
"Mấy người này, ghê thật, cậu chưa nói gì mà họ đã tự suy diễn ra nhiều thứ như vậy rồi..."
Cuối cùng chú mới thở dài một hơi, gật đầu.
Và bố tôi đã kéo một tệp tài liệu đã chuẩn bị sẵn từ trước, vào trong nhóm.
Tôi thấy trên mặt bố tôi, hiện lên một vẻ nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Còn lông mày của chú Trần thì nhíu lại càng chặt hơn.
Hai gương mặt bổ sung cho nhau một cách hoàn hảo.
Mãi sau này tôi mới biết...
Về việc cứu An An, vào chính khoảnh khắc này mới thực sự bắt đầu.