logo

Chương 4

“Bà bảo sau này mẹ sẽ đi lấy chồng khác, con sẽ chẳng còn nhà, còn bị bắt nạt nữa.” “Chỉ khi nào con tốt với anh trai, thì lớn lên ba mẹ mới không bỏ con, cũng không để người khác bắt nạt.” “Mẹ ơi, sau này con sẽ nhường đồ chơi và tivi cho anh trai, mẹ đừng bỏ con nhé?” “Dao Dao thật sự… rất, rất yêu ba mẹ.” Nghe lời con bé nghẹn ngào van xin, tim tôi đau nhói. Nước mắt không kìm được, cứ thế tuôn rơi. Tôi làm mẹ kiểu gì mà lại để con gái phải sợ bị bỏ rơi thế này? Khoảnh khắc đó, tôi chỉ hận không thể xé miệng bà mẹ chồng độc ác đó ra. Bà ta có là mẹ chồng hay bậc trưởng bối gì đi nữa, ai dám làm tổn thương con gái tôi, tôi tuyệt đối không dung tha! Con chính là mạng sống của người mẹ. “Con yêu à, con đã gặp bà nội bằng cách nào vậy?” Bình tĩnh lại, tôi chợt thấy có điều không ổn. Con vẫn luôn do vợ chồng tôi trực tiếp đưa đón, lẽ nào mẹ chồng còn có cơ hội tiếp xúc với bé? Dao Dao khẽ đáp, mắt vẫn vương giọt lệ: “Là… là dì Giang cho bà vào. Dì còn dặn con không được nói.” Nghe đến đó, tim tôi thoáng hẫng. Không ngờ bảo mẫu mới lại quen biết Trương Lan Đệ. Ngay lập tức, tôi nhớ đến chồng đang ở nhà một mình. Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo – là cảnh sát gọi đến. Một dự cảm chẳng lành bùng lên trong lòng. 11 Khi đến đồn cảnh sát, tôi nghe được một câu chuyện đầy kịch tính. Mẹ chồng cho rằng chồng tôi không nghe lời, tất cả là do tôi xúi giục. Bà ta bèn quyết định để Trương Lan Đệ quyến rũ anh. Nhân lúc tôi và Dao Dao vắng nhà, họ cấu kết cùng bảo mẫu bỏ thuốc mê vào nước của Từ Thịnh. Mưu đồ của bà rất đơn giản: mong có thêm một đứa trẻ, tốt nhất là con trai. Có con trai, chồng tôi sẽ xem nhẹ con gái, bà ta cũng có thể chi phối anh dễ dàng hơn. Về phần tôi, năm xưa khi sinh Dao Dao đã băng huyết nghiêm trọng, buộc phải cắt bỏ tử cung để giữ mạng. Có nghĩa là đời này tôi chỉ có thể có một đứa con. Mẹ chồng chính là nắm lấy điểm ấy – tôi vì con mà không thể ly hôn, thêm nữa tôi lại là con một. Nếu Trương Lan Đệ thành công, bà ta vừa có con dâu ngoan, vừa có thể tuyệt hậu nhà tôi. Nhưng tính toán ấy, rốt cuộc lại sai cả thảy. Ngay từ khi biết tôi không thể sinh thêm, chồng tôi đã lặng lẽ đi triệt sản. Anh còn nói một câu vừa ngốc nghếch vừa khiến người ta muốn khóc: “Có phúc cùng hưởng, có nạn cùng gánh.” Để kháng lại tác dụng thuốc, anh dùng dao gọt hoa quả rạch tay, gắng giữ mình tỉnh táo. Trương Lan Đệ vì quá sợ hãi, không dám tiếp tục hành động, nên chồng tôi mới có cơ hội báo cảnh sát. “Chúng tôi đã xin phép và trích xuất camera nhà cô. Xác nhận Trương Lan Đệ có hành vi bỏ chất độc hại và trộm cắp. Cô ta sẽ bị xử lý theo pháp luật.” Viên cảnh sát nói. Tôi c.h.ế.t lặng, đầu óc trống rỗng, nhưng vẫn theo bản năng hỏi: “Vậy chồng tôi… sao rồi?” “Cô yên tâm. Chúng tôi đã đưa anh ấy vào bệnh viện, hiện không nguy hiểm đến tính mạng.” “Ngược lại, Trương Lan Đệ bị anh ấy phòng vệ chính đáng, đá cho một cú gãy xương.” Nghe thế, tôi mới thở phào, tảng đá trong lòng rơi xuống. Chồng tôi tuy không chịu thiệt, nhưng không biết chân anh có đau không. Thế rồi, một nghi ngờ khác lóe lên trong tôi: “Khoan đã… Trương Lan Đệ và chồng tôi có quan hệ huyết thống, sao mẹ chồng lại ghép họ với nhau được?” Viên cảnh sát nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút thương cảm: “Chúng tôi phát hiện, Từ Thịnh không phải con ruột của bà Lý. Nên chúng tôi nghi ngờ bà ấy liên quan đến vụ buôn bán trẻ em. Cần gia đình phối hợp điều tra.” Lời ấy như sét đánh ngang tai, khiến tôi bàng hoàng tê dại. Đến khi mơ mơ hồ hồ bước vào bệnh viện, trong đầu tôi vẫn vang vọng lời khai của Trương Lan Đệ: “Trong làng ai cũng biết, Từ Thịnh không phải con ruột của dì.” “Hồi đó còn kế hoạch hóa gia đình, vốn định mua một đứa bé gái rẻ tiền, lớn lên bán lấy tiền sính lễ.” “Ai ngờ bọn buôn người gian xảo, đem Từ Thịnh ốm yếu cải trang thành bé gái, rồi bán cho dì.” “Vì thế mà dì luôn căm ghét anh họ.” Sự thật này khiến ai nấy đều kinh ngạc. Nhưng điều tôi lo lắng nhất lại là sức chịu đựng của chồng. Vậy nên tôi để con gái cho cha mẹ trông, còn mình ở lại nhà, ở bên cạnh Từ Thịnh. 12 Trong phòng ngủ, sàn nhà vương vãi đầy chai rượu lăn lóc, mùi cồn nồng nặc đến khó chịu. Tôi thấy Từ Thịnh ngồi bệt trong góc, cả người sa sút, hốc hác. Mãi đến khi tôi bước lại gần, anh mới ngẩng đầu lên, ôm chặt lấy tôi, vùi khuôn mặt đầy râu ria vào vai tôi, nghẹn ngào bật khóc: “Vợ à… em nói xem, có phải anh thật sự là sao chổi không? Nếu không, tại sao ai cũng không cần anh nữa…” Nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của anh, tim tôi thắt lại, đau nhói. Tôi khẽ vuốt mái tóc rối bù ấy, dịu dàng nói: “Đừng ngốc thế, ai nói vậy chứ? Không phải anh còn có em đây sao? Từ mười lăm tuổi đến năm ba mươi tuổi, lựa chọn của em trước sau đều là anh. Còn có ba mẹ và bé Dao Dao, mọi người đều là người thân của anh mà.” Kí ức ùa về. Năm lớp chín, lần đầu tiên tôi gặp Từ Thịnh. Khi đó, anh bị một đám lưu manh chặn trong ngõ. Anh đã sớm bị bà mẹ nuôi hành hạ đến người chẳng ra người, trên người đầy vết thương, gầy gò đến mức chiếc đồng phục cũ mặc rộng thùng thình. Nhưng ngay cả khi bị bốn năm kẻ bao vây, đôi mắt của anh vẫn sáng như sao, ánh lên sự bất khuất, không chịu cúi đầu. Chính dáng vẻ ấy đã khiến tôi chú ý ngay lập tức. Trực giác nói cho tôi biết: cậu con trai này, tuyệt đối không tầm thường. Dưới sự thúc đẩy của tò mò, tôi giúp anh đuổi bọn lưu manh, còn ngỏ lời chu cấp sinh hoạt phí cho anh. Anh không từ chối, chỉ nhìn tôi với ánh mắt phức tạp rồi buông một câu: “Anh sẽ không để em lỗ vốn đâu.” Một việc nhỏ thôi, nhưng lại bị anh hiểu thành một cuộc giao dịch. Khi đó tôi chỉ cười khẽ, chẳng để tâm rồi rời đi. Hoàn toàn không ngờ, sau này anh đã phải nỗ lực đến mức nào mới thi đậu cùng trường đại học với tôi, phải vượt qua bao nhiêu khó khăn mới chen chân vào vòng bạn bè của tôi. Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn chính là: anh đã làm được điều mình hứa. Dùng cả cuộc đời để hồi đáp ân tình ấy. Bất ngờ, anh khẽ mở miệng: “Lâm Lâm, nếu anh muốn tìm bố mẹ ruột của mình, em sẽ ủng hộ chứ?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc trả lời: “Tất nhiên, em sẽ ủng hộ tất cả những lựa chọn của anh.” Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn dài trên gò má anh: “Không được khóc nữa, vì những kẻ đó mà khóc thì chẳng đáng. Nếu thật sự muốn khóc… thì để đến tối đi.” “Khóc những giọt nước mắt hạnh phúc.” Tôi cố tình chọc anh cười. “……” Anh ngẩng lên, vai còn run theo từng tiếng nấc, ngập ngừng nói: “Em… em nói bậy, rõ ràng… người khóc không phải anh.” “Với lại, vợ à, em sẽ không chê anh chứ? Anh thề, anh tuyệt đối không để ả ta đụng vào một chút nào.” Anh dường như bị tôi thành công đánh lạc hướng. Nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ ràng — mỗi giọt nước mắt kia, anh đều lặng lẽ giấu thật sâu trong tim. Giây phút ấy, tôi và anh cùng đau, cùng thấu hiểu. 13 Ngày tòa tuyên án, chỉ có tôi đi cùng Từ Thịnh. Trương Lan Đệ vì lòng tham, còn câu kết với bảo mẫu trộm nhiều trang sức của tôi, số tiền liên quan quá lớn, bị phán tám năm tù. Khi bị dẫn đi, cô ta vẫn không cam lòng, gào lên: “Không, các người không thể bắt tôi! Tôi chỉ nghe lời mẹ chồng! Con dâu nghe lời mẹ chồng thì cũng là sai sao?” Còn bà mẹ chồng — vì tội ngược đãi trẻ em, buôn bán người… bị kết án mười lăm năm. Có lẽ cả đời này cũng khó mà ra được. Ngay tại tòa, bà ta vẫn không phục, gào thét điên loạn, nếu không có cảnh sát giữ chặt, e là đã lao lên cầm dao chém người rồi. “Mày cái đồ vong ân bội nghĩa, bị đàn bà dắt mũi, sớm muộn cũng c.h.ế.t không tử tế. Đồ tai họa, đáng lẽ ba mươi năm trước tao phải bóp c.h.ế.t mày ngay rồi. Mày là sao chổi, khắc tinh mới đáng bị bố mẹ ruột bỏ rơi…” Một tràng lời lẽ dơ bẩn, độc địa vang vọng trong phòng xử. Tôi cuống quýt định bịt tai anh lại, nhưng Từ Thịnh né tránh. Anh chậm rãi đứng lên, bình thản nhìn bà ta, rồi cúi người thật sâu: “Bà ngược đãi, bóc lột tôi suốt ba mươi năm, đúng lẽ tôi phải hận bà. Nhưng bây giờ, tôi đã có gia đình, cũng đã làm cha. Tôi muốn tích phúc cho con gái mình. Anh trai lúc còn sống từng đối xử tốt với tôi, tôi sẽ nuôi dưỡng Từ Đằng nên người. Cái cúi đầu này, coi như cảm ơn bà đã để tôi còn sống, để tôi gặp được vợ mình. Từ nay về sau, giữa tôi và bà ân đoạn nghĩa tuyệt, c.h.ế.t cũng không gặp lại.” Tôi ngẩn người nhìn Từ Thịnh, thấy vẻ mặt anh bình lặng như nước, mới chợt nhận ra — anh đã thật sự buông bỏ. Bước ra khỏi tòa án, ba mẹ tôi dắt Dao Dao đi về phía chúng tôi. “Ba mẹ ơi, Dao Dao nhớ hai người lắm! Về sau đừng bỏ rơi con nữa, có được không?” “Được, từ nay nhà mình năm người sẽ không bao giờ chia lìa nữa.” Tôi và anh nhìn nhau cười. Dưới ánh nắng chói chang, thời gian an yên và bình lặng. (Hết)

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần