logo

Chương 3

Tôi đột nhiên xuất hiện, họ đều sững người một lúc. Trên đường, điện thoại của mẹ bị ngắt đột ngột, tôi đã gọi cấp cứu.

Lúc này tôi cảm thấy quyết định của mình vô cùng đúng đắn. Nhìn những dấu chân trên quần áo mẹ, tôi đoán được chuyện gì đã xảy ra. Nhìn bố mình, tôi chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm. Còn bà nội, mặt mày hung tợn, lời lẽ độc địa. Cùng là phụ nữ, hà cớ gì phải thế?

Lúc xe cấp cứu gọi lại, họ nói không tìm thấy làng. Tôi hỏi vị trí của họ, rõ ràng là ở ngay đầu làng, sao lại không tìm thấy?

Tôi chạy một mạch ra ngoài, định dẫn xe cấp cứu vào. Mẹ lúc này đã ngất đi, tình hình vô cùng nguy cấp. Bố tôi và bà nội đã vào nhà ngủ, lạnh lùng đến mức khiến người ta phẫn nộ.

Tôi chạy ra khỏi làng, quay đầu nhìn lại, một màu đen kịt. Bên ngoài làng, vầng trăng sáng vằng vặc treo trên bầu trời.

Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận một cách trực quan sự khác thường của ngôi làng. Bầu trời đêm trong làng đen kịt không một kẽ hở.

9

Sau khi trời sáng, chúng tôi mới vào được trong làng. Dưới người mẹ là một vũng máu. Bà đã không còn nhịp tim, chết không nhắm mắt, đôi mắt mở trừng trừng.

Cả một đêm, chúng tôi như bị quỷ che mắt, cứ đi vòng quanh bên ngoài làng, làm thế nào cũng không tìm được đường vào.

Tôi hận.

Nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của mẹ, tôi chỉ cảm thấy trái tim mình lúc này dường như cũng đã chết.

Bố tôi ôm một ả đàn bà lẳng lơ từ trong nhà bước ra, vẻ mặt thỏa mãn. Bà nội tôi nhổ một bãi nước bọt, mặt đầy vẻ ghê tởm. Hàng xóm xung quanh chỉ trỏ, nói rằng mẹ tôi đã hoàn toàn đắc tội với Thần Tống Tử, đến cả mạng cũng mất. Thậm chí còn lo sợ mà dạy dỗ con cái mình sau này tuyệt đối không được học theo mẹ tôi. Nhất định phải kính trọng Thần Tống Tử, phụ nữ không cầu phúc sẽ bị nguyền rủa.

Họ càng nói càng ly kỳ. Không khí tràn ngập sự kỳ dị và âm u.

Nhân viên y tế lắc đầu thở dài rồi rời đi. Mang thai sáu mà cứ thế nằm chết trong sân nhà mình, họ cũng cảm thấy rất đau lòng.

Trưởng làng rẽ đám đông, vui vẻ chạy tới. Liên tục chúc mừng bố tôi, nói rằng Thần Tống Tử đã chọn tôi làm Nữ Tống Tử mới. Đám đông xôn xao, không ai không ngưỡng mộ.

Nữ Tống Tử có nghĩa là có thể tự do ra vào nhà cây bất cứ lúc nào, không cần chờ Thần Tống Tử đồng ý.

Những người phụ nữ đã kết hôn muốn vào cầu phúc sinh con cũng không phải lúc nào cũng vào được. Ngoại trừ đêm tân hôn đầu tiên không cần Thần Tống Tử đồng ý, những lúc khác, đều cần phải cúng đồ ăn và vàng ở cửa.

Nếu vàng biến mất, tức là Thần Tống Tử đồng ý cho vào cầu phúc. Nếu đồ ăn biến mất, tức là Thần Tống Tử không đồng ý.

Những người phụ nữ tha thiết muốn tiếp tục sinh sáu đứa con ghen tị không thôi, nằm mơ cũng muốn trở thành Nữ Tống Tử.

Bố tôi càng thay đổi thái độ trước đây, trở nên nhiệt tình với tôi. Nhớ lại đôi mắt đỏ rực trong nhà cây tối tăm, tôi chỉ cảm thấy không khí xung quanh bắt đầu lạnh lẽo. Dường như có một đôi mắt luôn nhìn chằm chằm vào tôi từ trong bóng tối.

10

Bố tôi sợ tôi bỏ trốn nên đã nhốt tôi trong phòng, bà nội ngồi trước cửa không rời một bước.

Chỉ chờ hai ngày sau đưa tôi vào nhà cây cầu phúc, giống như chị tôi trước đây, phải ở trong đó ba ngày ba đêm.

Quan tài của mẹ tôi được đặt trong sân, đó là yêu cầu duy nhất của tôi. Sau khi chôn cất mới đồng ý đi làm Nữ Tống Tử, nếu không tôi sẽ chết cho bố tôi xem.

Tất nhiên ông ta không muốn thấy kết quả đó, vì vậy tôi cũng sẽ không thực sự đi chết. Tất cả đều là sự cân nhắc lợi hại của đôi bên.

Đêm trong làng yên tĩnh một cách kỳ lạ. Bà nội tôi không chịu nổi, nghiêng đầu ngủ thiếp đi. Bố tôi ở phòng khác cùng với người tình mới mua của ông ta vui đùa với nhau. Nghe những âm thanh khó nói đó, qua cửa sổ nhìn mẹ trong sân, tôi thật sự rất hận! Lòng đầy bi thương!

"Két!"

"Két!"

Giống như tiếng vật sắc ma sát vào gỗ, trong đêm khuya, nó trở nên vô cùng chói tai. Tôi rất chắc chắn đó là âm thanh phát ra từ quan tài. Tôi bám vào bậu cửa sổ, nhìn chằm chằm vào quan tài.

Tiếng "két" càng lớn hơn, những chiếc đinh quan tài lần lượt bật ra. Tôi thấy một đôi tay với những móng tay đen dài ngoằng thò ra. Không hiểu sao, tôi lại có chút phấn khích.

Một cơn gió thổi qua, nắp quan tài bay ra ngoài. Mẹ tôi xõa tóc, đứng thẳng dậy từ trong quan tài, mặt bà có màu vàng nhạt, đôi mắt chảy ra lệ máu. Bà nhảy xuống đất như một cương thi.

Bà nội tôi ngáy như sấm, không hề hay biết. Mẹ tôi cứng đờ, máy móc đi đến trước mặt bà ta, thổi mạnh ra một hơi. Trong ánh mắt kinh ngạc của tôi, bà nhổ một bãi nước bọt vào miệng đang ngáy của bà nội, vừa đen vừa hôi.

Bà ngẩng đầu nhìn tôi, dường như suy nghĩ một lúc lâu với vẻ nghi hoặc.

Bố tôi nghe tiếng động đi ra, sau khi nhìn rõ là mẹ tôi, ông ta "á" một tiếng rồi sợ hãi chạy vào nhà. Mẹ tôi lập tức quay hướng, máy móc đi về phía bố tôi.

11

Cánh cửa dày cộp đó bị móng tay của mẹ tôi cào nát thành từng mảnh một cách dễ dàng.

Bố tôi co giò chạy ra ngoài, mẹ tôi đuổi sát phía sau. Hai người đuổi nhau quanh cây óc chó trong sân. Mẹ tôi đuổi sang phải, bố tôi trốn sang trái. Bà đuổi sang trái, ông ta lại trốn sang phải.

Vài vòng sau, rõ ràng mẹ tôi đã nổi giận, nhưng lại dừng lại đứng yên tại chỗ. Bố tôi thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa, vừa tránh vừa nghỉ.

Chỉ trong vài hơi thở, mẹ tôi đột nhiên vùng lên, gầm lên một tiếng chói tai. Xuyên qua thân cây thô ráp, móng tay của bà đâm thẳng qua, chỉ còn vài milimet nữa là có thể rạch nát cổ bố tôi.

Nhân lúc cánh tay mẹ tôi bị kẹt trong thân cây, không thể cử động, bố tôi vừa kêu cứu vừa chạy đi.

Khó khăn nuốt nước bọt, tôi đập vỡ cửa sổ kính, dùng cây gãi lưng móc lấy chùm chìa khóa trong túi bà nội ở cửa.

"Két."

Cửa mở ra. Mẹ tôi yên lặng lại, kỳ dị nhìn tôi, khuôn mặt cứng đờ dường như còn đang cố gắng nở một nụ cười.

"Mẹ, mẹ đợi con trở về, con nhất định sẽ cứu mẹ."

Trong đêm tối, con đường trong làng tôi lại quen thuộc đến thuộc nằm lòng. Lúc chạy như điên đến đầu làng, tôi đâm sầm vào lòng một người đàn ông. Anh ấy ôm bụng nằm trên đất rên rỉ.

"Cô từ đâu chui ra vậy? Là người hay là ma?"

Tôi vừa xin lỗi, vừa không ngừng quay đầu nhìn về phía làng.

"Cô là người của làng sinh sáu à?" Lúc này tôi mới phát hiện bên cạnh còn có một cô gái buộc tóc đuôi ngựa. Cô ấy đang cắn hạt dưa, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn nhìn tôi.

Thấy tôi gật đầu, mắt cô ấy sáng lên. Người đàn ông trên đất cũng không rên rỉ nữa, bò dậy nắm chặt cánh tay tôi.

"Bà nội, cháu đã nói rồi mà, cái làng đó ở ngay gần đây."

Bây giờ nghe thấy chữ "bà nội" là tôi lại sợ, vô thức nhìn về phía đầu làng. Mãi sau mới nhận ra người đàn ông này đang gọi cô gái trước mặt.

12

Người đàn ông nói tên anh ấy là Đại Cước, cô gái là bà nội của anh ấy, tên là Cơ Phàm Âm. Họ có một cửa hàng tên là "Phong Thủy Bình An" ở trong thành phố.

Ngọn ngành câu chuyện tôi cơ bản đã hiểu rõ. Là em họ của anh rể tôi đã tìm đến họ. Anh rể vì có sáu đứa con nên theo phân chia cổ phần, hiện tại đã trở thành cổ đông lớn nhất của tập đoàn.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần