logo

Chương 5

"Ra đây nói chuyện!"

Tôi kéo tay anh ta lôi ra sân.

Mẹ tôi còn hùa theo: "Đúng đúng, có gì thì giải quyết riêng, đừng trút lên Đại Hoàng."

Nhìn vào ánh mắt ấm ức giả tạo của con chó, lần đầu tiên tôi thấy có thể dùng từ giả nhân giả nghĩa để tả một con vật.

Chuyện này nó không biết rõ sao?

Ra đến sân, tôi và Tra Sâm Lăng nhìn nhau, không khí nhất thời ngượng ngập chẳng biết bắt đầu từ đâu.

"Nói nghe, sao anh cứ bám lấy tôi hoài vậy?"

Nghe vậy, anh ta càng tỏ vẻ tủi thân:

"Do tôi muốn bám chắc? Rõ ràng là cô tự tìm tới tôi trước, còn cắm kim vào người tôi…"

Tôi vội bật dậy bịt miệng anh ta:

"Nhỏ giọng thôi, nói cái đó có vẻ vang lắm à?"

"Tôi xin lỗi, nhưng anh có thể tránh xa tôi được không?"

Anh ta lắc đầu: "Không thể."

Rồi ngừng lại một chút, nói tiếp: "Trừ khi tôi có thể hoàn toàn biến thành người."

"Tức là phải làm sao mới biến thành người hoàn toàn?"

Anh ta nhìn chằm chằm vào cổ tôi, nuốt nước bọt:

"Hút cạn máu cô là được."

Tôi hoảng hốt lùi lại:

"Dù sao tôi cũng từng cứu anh, còn chôn anh dưới đất cơ mà."

"Thì nên tôi mới từ từ hút, mỗi ngày một ngụm, lâu dần là xong, lúc đó sẽ thành người."

Người đáng ra phải ủ rũ là tôi, vậy mà hắn còn có vẻ sầu muộn hơn cả tôi.

14

"Tại sao nhất định phải hút máu của tôi?"

"Vì máu của cô đã khiến tôi hóa hình. Tôi vốn yên lành ở đây, cô tự dưng chạy tới châm kim vào tôi, còn làm máu dính lên người tôi. Kỳ lạ ở chỗ máu của cô lại ngon đến thế."

Chúng tôi đều mang cùng một mớ nghi vấn, cũng đều bất lực như nhau.

"Thật sự cô không nhớ gì à?" - Anh ta lại hỏi.

Lần này, tôi do dự: "Tôi phải nhớ gì sao? Hoặc là chúng ta từng quen nhau à?"

Anh ta liếc tôi khinh khỉnh: "Không quen, tuyệt đối không thể quen."

"Thế sao cứ hỏi mãi vậy?"

"Tôi chỉ muốn chắc chắn xem tình trạng của tôi có phải là cá biệt hay không." - Anh ta nghiến răng nói.

Tôi chẳng biết anh ta oán hận cái gì nữa.

Có lẽ sống quá lâu nên đầu óc cũng không bình thường.

Thế giới của yêu tinh già, tôi không hiểu nổi.

Anh ta hút máu xong thì chuẩn bị chui lại xuống đất, lần này không cần tôi giúp chôn nữa, tốt thôi.

Tôi không thích làm phiền ai, và cũng không muốn ai làm phiền mình, kể cả một khúc gỗ thành tinh.

Tôi quay lại nhà với ba mẹ.

Nhưng nói thật, hôm nay họ rất kỳ lạ.

Họ quên mất tôi không ăn rau mùi, quên rằng tôi thích Đại Hoàng nhưng chưa bao giờ cho nó ngủ trong phòng mình, và quên cả việc… tôi bị dị ứng sữa.

Mọi thứ đều lộ ra sự quái dị.

Họ dường như chẳng có việc gì khác, chỉ quanh quẩn chăm sóc tôi.

Tôi đi tắm, họ đứng ngay trước cửa phòng tắm đợi.

Tôi vừa hưởng thụ sự quan tâm này, vừa thấy bất an và sợ hãi.

Với lại một con gà sao lại có bốn cái đùi?

Đại Hoàng ăn một cái, mẹ tôi lại gắp từ nồi ra ba cái nữa cho tôi.

Quá rùng rợn.

Đêm khuya, chờ họ ngủ say, tôi rón rén leo lên núi sau.

Tôi muốn hỏi Tra Sâm Lăng, tôi có linh cảm rằng anh ta biết nhiều hơn những gì tôi nghĩ.

15

Thú thật, đã nhiều năm rồi tôi mới thấy một vầng trăng to và sáng đến thế này.

Nhưng tại sao ở sau núi lại có trăng, còn nhà tôi thì không?

Tôi vòng quanh cái cây mấy vòng.

“Tra Sâm Lăng!”

“Tra Sâm Lăng!”

“Tra Sâm Lăng!”

Gọi liền ba tiếng mà anh ta chẳng thèm đáp.

Tôi đành quỳ xuống, trải kim ra, chỗ hôm trước châm lên cái chỗ gồ ấy ở đâu nhỉ?

Thân cây rung lên một trận, lá ngân hạnh vàng rụng xuống phủ đầy người tôi, suýt nữa chôn sống tôi.

“Tôi hỏi thật, rốt cuộc anh biết những gì? Bố mẹ tôi bị thế nào vậy?”

“Bố mẹ cô sao cô hỏi tôi?” — Anh ta ngẩng đầu nhìn trăng, bộ dạng hưởng thụ sự yên tĩnh của núi rừng.

“Anh không thấy ở đây có gì đó bất thường à?” - Tôi chỉ lên đầu - “Trăng to đến mức sắp dán vào mặt tôi rồi, như thế bình thường à?”

Anh ta gật đầu đồng tình: “Không bình thường đâu! Nhưng chuyện cô nhận ra điều này còn bất thường hơn cả việc trăng to như vậy.”

Cái gì với cái gì thế này?

Anh định đọc đồng dao à?

Sự kiên nhẫn của tôi gần như cạn sạch.

Tra Sâm Lăng nhìn tôi: “Cô chắc là muốn biết à?”

Tôi gật đầu, nói nhanh đi, bố nội.

“Hỏi thì trả lời nhé, chúng ta đều là người chơi nạp tiền.” - Anh ta ngẩng lên trời - “Chủ tiệm Cơ, nói gì đi chứ.”

Gió lạnh thổi qua, lông gáy tôi dựng hết cả lên.

Ở đây còn có người thứ ba sao?

Hay là một yêu tinh khác?

“Xin lỗi Tra Tổng, cửa hàng thời-không vừa mới khai trương, hệ thống chưa hoàn thiện, mong ngài thông cảm.”

Trên trời xuất hiện một bóng ảo là một cô gái buộc tóc đuôi ngựa hiện ra như hình chiếu.

“Tôi nhớ hết mọi chuyện đã đành, sao còn xuất hiện cùng bản đồ với Cường Kiều? Cô ta cũng bỏ mười triệu sao?” — Tra Sâm Lăng tức giận nói.

Cái gì cơ? Sao tôi chẳng hiểu gì hết vậy?

Cô chủ tiệm Cơ nhìn sang tôi: “Tuy cô chỉ là khách nhỏ, nhưng cũng xin lỗi nhé. Phía cha mẹ cô, chi tiết tái hiện chưa đủ chuẩn, chưa đủ hoàn hảo.”

Thấy tôi mặt mũi ngơ ngác, cô ta như sực nhớ ra:

“Xin lỗi, quên mất cô đang ở thế giới thời-không, trí nhớ bị xáo trộn.”

Bầu trời bỗng đổ mưa rào, tôi bị dội cho một trận ướt lạnh thấu xương.

Toàn thân như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng dài.

Ký ức tràn về, rõ ràng như cảnh phim tua lại trong đầu.

16

Bố mẹ tôi và Đại Hoàng đã mất trong một vụ tai nạn xe từ năm năm trước.

Chỉ vì tôi quá nhớ họ, nên đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm mua ở Cửa hàng Thời-Không một khoảng thời gian hạnh phúc. Trở về năm họ chưa chết, khi cả nhà tôi vẫn trọn vẹn, sum vầy.

Ngoài đời, bệnh trầm cảm của tôi rất nặng, không còn người hay chuyện gì khiến tôi muốn tiếp tục sống.

Mọi thứ dường như đều không đáng để tôi níu giữ nữa.

Tôi đã quyết định kết thúc cuộc đời mình, nhưng trước khi rời đi.

Vẫn muốn có một đoạn hạnh phúc viên mãn.

Cửa hàng Thời-Không có thể thỏa mãn ước nguyện đó, dù rằng nó rất đắt đỏ.

“Có lẽ do bản đồ chồng lấn nên mới xuất hiện lỗi, Tra Tổng ngài tỉnh trước thời hạn, trí nhớ cũng không bị xóa.”

“Còn bên Cường Kiều thì nhân vật cứ xuất hiện bất thường, trí nhớ hỗn loạn.”

“Tất cả đều là lỗi của tiệm chúng tôi.”

“Lẽ ra hai người phải rời khỏi bản đồ rồi mới khôi phục ký ức, là do chúng tôi xử lý không tốt nên mới có sơ suất lớn thế này.”

Chủ tiệm Cơ nghiêm túc xin lỗi.

Tôi lại thắc mắc: “Sao cô gọi anh ta là Tra Tổng, còn tôi lại là ‘tiểu thư’? Nghe chối tai lắm, cô biết không?”

Cô chủ tiệm chống cằm suy nghĩ:

“Gọi cô là Cường Tổng thì nghe cũng chẳng hay lắm.”

Cảm ơn bố đã ban cho con cái họ vĩ đại.

“Chủ tiệm Cơ, số tiền mười triệu tôi bỏ ra giống hệt như bị lừa vậy. Yêu cầu của tôi là: mạo hiểm, kỳ ảo, lãng mạn, cô độc.”

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần