Tôi liên tiếp xì hơi mấy cái vừa to vừa hôi khiến người phỏng vấn có ấn tượng rất xấu. Tôi xấu hổ đến mức đỏ bừng cả mặt, phải đứng dậy bỏ về giữa chừng.
Cuối cùng Lý Thiến lại là người đỗ buổi phỏng vấn đó một cách suôn sẻ.
Nghĩ lại thì chắc lần đó cũng có bàn tay bẩn thỉu của cô ta nhúng vào. Nhờ có được ký ức của kiếp trước, lần này tôi thấy vô cùng tự tin cho buổi phỏng vấn sắp tới.
Chẳng bao lâu sau, Lý Thiến chính thức công khai chuyện hẹn hò với Cố Chân. Cô ta còn cố tình đưa anh ta đến trước mặt tôi để khoe khoang:
“Lương Tuyết, đây là bạn trai mình, Cố Chân. Cậu thấy thế nào, anh ấy rất đẹp trai đúng không?”
“Chắc hẳn Lương Tuyết đang ghen tị đến mức phát điên lên đây mà, hahaha!” – tiếng lòng của cô ta liền vang lên.
Ghen tị vì sau này cô ta sẽ phải ăn dạ dày heo nấu với phân bò thay tôi ư? Hay là món bọ cạp hầm gián?
Tôi liền bước tới, khẽ cau mày nói: “Nói nhỏ thôi, cậu thấy tự hào lắm à?”
Rồi quay sang nhìn Cố Chân, buông một câu khinh thường: “Cậu đúng là đói quá rồi, cái gì cũng có thể ăn được.”
4
Mặt mũi của Lý Thiến và Cố Chân lập tức trở nên cực kỳ khó coi, nhất là khi tôi nói khá to khiến những người xung quanh nghe thấy đều che miệng cười.
Cố Chân lập tức xị mặt, vô thức kéo thấp vành mũ lưỡi chai xuống, không muốn bị các bạn trong trường nhận ra. Anh ta làm vậy cũng chẳng có gì lạ.
Ở kiếp trước Lý Thiến chưa bao giờ có bạn trai cũng đều có lý do cả, cô ta đâu phải là người tin vào chuyện không kết hôn và không sinh con, chỉ đơn giản là do xấu đến mức chẳng ai muốn hẹn hò cùng mà thôi.
Cố Chân ở bên cô ta chắc chắn là vì một lý do nào đó, vì anh ta vốn là một người rất sĩ diện.
Lý Thiến không ngu, cô ta nhận ra Cố Chân đang tránh né mình nhưng lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.
“Con tiện nhân Lương Tuyết! Nó không muốn thấy mình hạnh phúc đây mà. Chờ đấy, sớm muộn gì mình cũng sẽ dẫm nát nó dưới chân cho mà xem!”
“Muốn tranh giành Cố Chân với mình à? Đừng hòng!”
“May mà mình có được ký ức của kiếp trước nên đã sớm nói cho Cố Chân biết, sau này anh ấy sẽ trở thành một đại gia ngành công nghệ. Chẳng có ai có thể chia rẽ được bọn mình đâu!”
Chia rẽ ư? Tôi còn mong hai người khóa cứng lại với nhau cả đời ý chứ!
Nhưng tôi cũng có chút tò mò, kiếp này nếu không có tôi hỗ trợ, liệu Cố Chân có thể thành công được như trước không?
Lý Thiến làm vậy rõ ràng là để khoe khoang việc cô ta đang hẹn hò với một anh chàng đẹp trai và học giỏi. Nhưng tôi lại không thèm để ý khiến cô ta vừa bị tổn thương vừa sinh nghi ngờ.
“Phản ứng của Lương Tuyết thế này không đúng lắm. Kiếp này chúng tôi vẫn là bạn tốt mà. Chẳng lẽ con bé này nó cũng trọng sinh rồi?”
Trên con đường đông người qua lại, Lý Thiến bất ngờ cười lạnh một tiếng, tiến đến siết chặt lấy cổ tay tôi, giọng điệu độc ác và điên loạn khẽ ghé bên tai tôi mà hỏi:
“Lương Tuyết, có phải cậu cũng đã được quay trở lại phải không?!”
Tôi nhăn mặt vì đau, liền hét lên: “Lý Thiến, cậu phát điên cái gì vậy?”
Hất mạnh tay cô ta ra, tôi tức giận nói thêm: “Chẳng qua chỉ là cậu có bạn trai thôi mà, có gì đáng để tự mãn cơ chứ!”
Nghe tôi nói vậy, Lý Thiến mới yên tâm, trong mắt cô ta lại hiện lên vẻ đắc ý.
Cô ta cố tình khoác tay Cố Chân trước mặt tôi làm ra vẻ tình cảm. Để phối hợp với màn diễn của cô ta, tôi đã phải giả vờ không ít.
Thật mệt mỏi.
Nhưng cũng đáng, vì khi tôi càng tỏ ra ghen tị thì Lý Thiến lại càng cố chấp với Cố Chân hơn. Thậm chí có thể nói là cô ta đã dần trở nên bị ám ảnh.
Hai người họ ngày nào cũng gọi điện cho nhau, đến mức Lý Thiến phải nghe được tiếng ngáy của Cố Chân mới ngủ được. Nhưng vấn đề là cô ta còn thích bật loa ngoài, khiến cho cả ký túc xá không ai được ngủ yên.
“Lý Thiến, cậu có thể đeo tai nghe vào được không? Ồn c.h.ế.t đi được!”
“Hẹn hò mà cứ phải làm cho cả thế giới biết ý. Chưa thấy đàn ông bao giờ à?”
“Không hiểu tiếng ngáy có cái gì hay ho. Cậu không ngủ được thì bọn mình cũng cần phải ngủ chứ?”
Lý Thiến không dám cãi lại hai người kia, chỉ lẩm bẩm lại vài câu: “Mấy cậu ghen tị vì mình tìm được bạn trai giỏi giang lại đẹp trai chứ gì.” Rồi im lặng đeo tai nghe vào, tự mình tận hưởng.
Cho đến khi chỉ còn một ngày nữa là đến buổi phỏng vấn, Lý Thiến lúc này mới bừng tỉnh.
Thấy tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, cô ta bất ngờ lao đến trước mặt tôi, mặt dữ tợn hét lớn:
“Lương Tuyết, tại sao cậu tự chuẩn bị tài liệu đi phỏng vấn mà không nhắc mình? Cậu đúng là đồ ích kỷ! Mình vẫn luôn coi cậu là bạn tốt mà cậu lại khiến mình quá thất vọng!”
“Cậu không được đi! Nếu không mình sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu nữa!”
5
Tôi nhìn cô ta với ánh mắt như nhìn một con ngốc.
"Lý Thiến, cậu có bị làm sao không đấy? Chuyện phỏng vấn ai ai cũng biết hết rồi, cậu không chuẩn bị thì liên quan gì đến Lương Tuyết mà trách cậu ấy chứ?"
Bạn cùng phòng không chịu nổi cái sự vô lý của Lý Thiến nên đã lên tiếng thay tôi. Tôi cảm kích liếc nhìn cô ấy cười mỉm một cái.
Lý Thiến bực mình nói: "Cậu đừng xen vào chuyện của người khác! Lương Tuyết, nếu cậu coi tôi là bạn thì cậu không được đi!"
Bây giờ chưa phải là lúc xé rách bộ mặt thật của Lý Thiến, ai mà biết được cô ta sẽ giở trò gì để ngăn cản tôi đi phỏng vấn cơ chứ.
Tôi giả vờ buồn bã: "Thiến Thiến, mình thật không ngờ cậu lại nói những lời như vậy."
Tôi đưa tay lên quệt một giọt nước mắt không hề tồn tại rồi chợt nghĩ ra một ý tưởng.
"Nếu cậu không muốn mình đi, thì mình sẽ không đi nữa. Ngày mai là sinh nhật của Cố Chân đúng không? Mình sẽ đi cùng cậu để tổ chức sinh nhật cho cậu ấy."
Hai cô bạn cùng phòng khác lập tức quay sang nhìn tôi như thể nghĩ tôi bị hâm hấp.
Lúc này Lý Thiến mới bình tĩnh lại, cười gượng:
"Mình đùa thôi mà, cậu đã mất công chuẩn bị cho buổi phỏng vấn lâu như vậy rồi, sao lại có thể không đi được chứ."
Ha!, thay vì để tôi bỏ lỡ buổi phỏng vấn, rõ ràng Lý Thiến còn sợ tôi tiếp xúc với Cố Chân hơn.
Kể từ ngày đưa Cố Chân đến khoe khoang trước mặt tôi, liên tiếp những ngày sau đó Lý Thiến đều cố ý tránh mặt tôi.
【Ả đàn bà lươn lẹo, đừng nghĩ tôi không biết cậu đang cố ý dụ dỗ bạn trai tôi. Đừng có hòng!】
Nghe được những suy nghĩ này của cô ta khiến tôi suýt nữa bật cười thành tiếng. Cô ta xem rác rưởi là báu vật, rồi tự nghĩ người khác ai cũng giống mình.
Li Qian vẫn chưa biết rằng, ở kiếp trước, dù vợ chồng tôi ngoài mặt vô cùng hòa thuận, Cố Chân đối với tôi rất tốt, nhưng tất cả chỉ là vì anh ta không muốn mang tiếng phụ bạc người vợ tào khang mà thôi.
Thực ra trong lòng anh ta đã thối nát từ lâu rồi.
Hết lần này đến lần khác, những cô tình nhân liên tiếp thay nhau đến tận cửa nhà để gây sự. Suốt một thời gian dài sau đó tôi suýt nữa bị rơi vào trầm cảm.
Thêm vào đó, hai đứa con của tôi lại chưa bao giờ coi tôi là mẹ chúng.
"Mẹ ơi, bố ngoại tình thì mẹ cũng có phần sai cơ mà? Ai mà thích nổi một bà vợ già nua thế này cơ chứ?"
"Mẹ cứ chịu đựng thêm đi, không lẽ để bố cưới mẹ kế về cho bọn con à?"
Vì hai đứa con, tôi vẫn luôn nhẫn nhịn cả nửa đời người. Đến khi bước vào tuổi trung niên, sự nghiệp của Cố Chân lao dốc, cộng với chi phí giáo dục cao ngất ngưởng cho con cái khiến gia đình chúng tôi liên tục lâm vào cảnh thiếu trước hụt sau.
Những cú sốc trong sự nghiệp khiến anh ta nghẹt thở, lại thêm việc anh ta nghi ngờ tôi ngoại tình. Cảm xúc dồn nén bùng nổ, cuối cùng Cố Chân đã không chịu nổi áp lực mà cầm dao g.i.ế.t c.h.ế.t tôi.
Tôi đoán, kiếp trước Lý Thiến cũng chỉ muốn Cố Chân ly hôn với tôi mà thôi, nhưng không ngờ anh ta lại bốc đồng mà g.i.ế.t người.
Kế hoạch của cô ta thất bại, cô ta lại chẳng thể trở thành "phu nhân giàu có" như mong đợi.
Đầu óc suy nghĩ miên man, tôi dần chìm sâu vào giấc ngủ…
6
Ngày hôm sau, chuông báo thức vừa reo là tôi mở mắt ngay lập tức. Bóng người đứng cạnh giường khiến tôi giật mình.
Lý Thiến đã đứng ở đây từ khi nào?
Ánh mắt lạnh lẽo đầy u ám của cô ta đối diện với tôi, khiến tôi bất giác toát mồ hôi lạnh sau lưng.
"Lương Tuyết, cậu dậy rồi à!" Cô ta chớp chớp mắt thật nhanh, tươi cười giơ ly sữa đậu nành trong tay đưa cho tôi:
“Tớ biết hôm qua tớ nói không đúng, nên hôm nay đã dậy sớm mua đồ ăn sáng cho cậu rồi này. Cậu mau ăn đi!"
Đầu óc mơ màng bỗng trở nên tỉnh táo. Kiếp trước chẳng phải tôi đã ăn bữa sáng mà cô ta chuẩn bị rồi gây ra trò cười lớn trong buổi phỏng vấn hay sao?
Lần này cô ta lại muốn giở trò cũ.