6
“Tha cho tôi… làm ơn tha cho tôi…”
“Đau quá… mặt tôi đau quá…!”
“Da đẹp thật, trắng lại mềm… làm thành túi chắc chắn đẹp lắm…”
“Đừng lột nữa! Làm ơn đừng lột nữa!”
Tiếng gào thét, tiếng cầu xin, tiếng dao cắt vào da thịt vang lên “xoẹt xoẹt”, tất cả hòa vào nhau như muốn nổ tung trong tai tôi.
Mắt tôi tối sầm, trước mắt như lóe lên cảnh một căn hầm tối om, một người phụ nữ trần trụi bị treo lơ lửng, vài kẻ mặc áo blouse trắng cầm dao mổ, từng chút từng chút lột…
“Ọe ”
Tôi giật mình tỉnh lại, ôm lấy bàn mà nôn khan.
Đây có phải da cá sấu nữa đâu!
Đây chính là một tấm da người hoàn chỉnh!
Hơn nữa là da sống bị lột khi nạn nhân còn đang thở, sau đó được xử lý đặc biệt để giả thành họa tiết da cá sấu!
Không lạ khi tôi thấy nó “không giống cá sấu chút nào” cái màu trắng loang ấy chính là màu của da người sau khi rút sạch máu!
Tôi nhìn cái túi tiền tỉ trước mặt, chỉ thấy lạnh sống lưng.
Đây đâu phải hàng xa xỉ.
Đây là oán khí đè nén thành “nhà tù” của vô số linh hồn!
Tôi muốn dừng tay. Nhưng nghĩ đến 5 triệu, nghĩ đến khuôn mặt tái nhợt của Dao Dao, tôi chỉ có thể nghiến răng, ép mình tiếp tục.
7
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Bên ngoài mưa gió càng lúc càng dữ dội, còn trong phòng thì lạnh đến mức răng tôi muốn va vào nhau.
Tôi khâu rất chậm mỗi mũi khâu đều hao tốn gần như toàn bộ tinh thần.
Cái túi không những không phối hợp, mà còn liên tục tự rách ra, như thể có thứ gì đó bên trong muốn chui ra ngoài.
Khâu được một nửa thì chuyện xảy ra.
Tôi vô ý hất đổ cây kéo, lưỡi kéo sắc bén cắt vào tay tôi.
Một giọt máu “tách” một tiếng rơi lên mặt túi.
8
Khoảnh khắc ấy, không khí lạnh hẳn đi.
Chiếc túi vốn trắng ngà, đỏ lên như bị nhuộm máu!
Giọt máu của tôi bị hút sạch trong nháy mắt.
Ngay sau đó
Tất cả những “miệng vết thương” trên túi đồng loạt mở ra!
“Đói…”
Một giọng trẻ con non nớt nhưng đầy độc khí vang lên từ bên trong.
“Đói lắm…”
Tôi sợ đến hồn vía lên mây, vớ lấy búa trấn sát định đập nát nó.
Nhưng đúng lúc đó, dây kéo trên túi tự động kéo ra, một bàn tay nhỏ xíu trắng bệch thò ra, túm chặt lấy cổ tay tôi!
Lực mạnh đến mức móng tay nó cắm sâu vào thịt tôi, đau đến mức tôi hét lên.
“Khặc khặc khặc… máu mới…”
Bàn tay ấy kéo mạnh một cái, định lôi cả người tôi vào túi!
Miệng túi trông nhỏ, nhưng lúc ấy lại như một cái hố đen không đáy.
Bên trong là máu mù cuộn trào, còn lờ mờ thấy vô số gương mặt méo mó đang gào thét.
“Cút ra!”
Tôi gầm lên, chộp lấy lọ định hồn nước xác bên cạnh, hất cả lên đó.
“Xìiiii ”
Khói trắng bốc lên, bàn tay nhỏ thét lên một tiếng thảm thiết, co rụt lại như bị bỏng.
Cái túi co giật mấy cái, rồi đóng dây kéo lại, ngoan ngoãn nằm im như một món đồ chết.
9
Tôi ngồi phịch xuống đất, thở dốc như sắp ngừng tim.
Trên cổ tay tôi xuất hiện năm dấu ngón tay tím đen, không ngừng toát ra hơi lạnh.
Thứ này… quá tàn độc!
Tôi nhìn đồng hồ.
2:30 sáng.
Còn chưa đến 4 tiếng nữa trời sẽ sáng. Nếu không sửa xong, khi người đàn bà không mặt kia quay lại… chắc tôi cũng không còn mạng.
Và tờ chi phiếu kia…
Tôi cắn răng đứng dậy, dán lá bùa trấn thương lên cổ tay, rồi quay lại bàn làm việc.
Lần này, tôi càng cẩn thận hơn.
Tôi phát hiện, chiếc túi dường như thiếu một “lõi” quan trọng.
Ở đáy túi có một khoảng trống to bằng bàn tay dù tôi có khâu thế nào cũng không thể liền lại.
Kim chỉ vừa chạm là đứt.
Khoảng hở đó trông như một con mắt, lại giống như một cái miệng.
Tôi hiểu rồi.
Đó là “lỗ thoát âm” nơi oán khí chảy ra. Nếu không bịt kín, cái túi mãi mãi không thể hoàn chỉnh.
Nhưng lấy gì để bịt?
Da thường chạm vào là mục ngay.
Cố suy nghĩ thì ánh mắt tôi rơi vào cái túi nilon đen mà người phụ nữ kia để lại.
Lúc nãy tôi chỉ để ý chiếc túi, chưa kiểm tra xem bên trong còn gì khác.
Tôi nhặt nó lên, lắc nhẹ.
Một miếng da to bằng bàn tay rơi xuống.
Còn ấm, còn máu, còn mềm.
Hình dạng… vừa vặn với cái khe đó.
Nhưng khi tôi nhấc nó lên nhìn kỹ cả người tôi đông cứng.
Trên mảnh da… có một nốt ruồi đen.
Vị trí và hình dạng của nốt ruồi đó… tôi thuộc nằm lòng.
Chính là nốt ruồi sau gáy Dao Dao!
10
Trong đầu tôi “ẦM” một tiếng, trống rỗng.
Da của Dao Dao?
Sao lại ở đây?
Chẳng lẽ…
Tôi điên cuồng móc điện thoại, gọi ngay đến bệnh viện.
“Tut… tut… tut…”
Rất lâu sau mới có người bắt máy, giọng y tá mất kiên nhẫn:
“Alo? Gì vậy? Nửa đêm nửa hôm…”
“Tôi là người nhà giường 15! Giang Dao! Em gái tôi sao rồi!? Có ở phòng bệnh không!?” tôi gần như gào lên.
“Giường 15?”
Cô ta lật hồ sơ.
“À… lúc nãy có người làm thủ tục chuyển viện rồi, đưa bệnh nhân đi.”
“Chuyển viện!? Ai!?”
“Nói là anh trai cô ấy chứ ai, chữ ký cũng là tên anh Giang Hà. Hồ sơ đầy đủ nên chúng tôi cho chuyển.”
Điện thoại tuột khỏi tay tôi, rơi xuống đất “cạch” một tiếng.
Tôi rõ ràng đang ở đây làm gì có “Giang Hà” thứ hai!?
Đây là mạo danh!
Một bóng người lướt qua trong đầu tôi.
Người phụ nữ không mặt.
Chắc chắn là cô ta!
Miếng da này là cố ý để lại cho tôi.
Cô ta muốn tôi biết, Dao Dao đang trong tay cô ta. Nếu tôi không sửa xong cái túi trước bình minh… Dao Dao sẽ…
Tôi nhìn miếng da còn mang hơi ấm của em gái mình, nước mắt chảy không ngừng.
Giận dữ.
Sợ hãi.
Tuyệt vọng.
Tất cả cuộn lại thành một con thú cắn xé lồng ngực tôi.
“Con khốn! Tao giết mày!”
Tôi chộp lấy cái túi Himalaya, suýt nữa xé toạc nó.
Nhưng đúng lúc đó, từ trong túi vang lên một giọng nói.
Không còn là giọng trẻ con độc địa nữa. Mà là một giọng yếu ớt… một giọng mà tôi không thể nào nhầm được.
“Anh… cứu em…”
11
Là Dao Dao!
Dao Dao đang bị nhốt trong cái túi này sao?!
“Dao Dao! Em nghe thấy anh không?!”
Tôi gào vào cái túi, nhưng nó lại im lặng như chết.
Tôi cố nghĩ xem vì sao Dao Dao lại xuất hiện trong cái túi này… nhưng càng nghĩ càng thấy có gì đó sai.
Không đúng.
Cái túi nhỏ xíu như vậy, làm sao nhét được một người?
Vậy thì… đó chỉ có thể là hồn của em ấy!
Đúng rồi đây là một “pháp khí hút hồn”!
Cái lỗ hổng kia chính là cửa thoát hồn.
Không khâu lại thì hồn Dao Dao sẽ tản mất. Khâu lại rồi… em ấy sẽ bị phong kín mãi mãi trong này!
Đây là thế cục chết!
Cái ả vô diện nhét miếng da đó cho tôi, hoàn toàn không phải để tôi vá cái túi, mà là để tôi tự tay chặn đường sống cuối cùng của em gái mình!
Đúng là độc ác đến tột cùng!
12
Tôi cố ép bản thân bình tĩnh lại, đầu óc vận hành nhanh đến mức chưa từng có.
Đã là tà thuật của âm môn thì chắc chắn phải có cách hóa giải.
Những thứ trấn sát bình thường đã vô dụng.
Độ tà trong cái túi này vượt xa mọi thứ ông nội từng ghi chép.
Tôi nhắm mắt, cố nhớ lại lời trăn trối của ông trước khi chết ông nắm lấy tay tôi, nói đứt quãng về một số bí thuật bí truyền.
Ông từng nói: “Thuật vá da của nhà họ Giang, bản chất không phải để sửa, mà để phong.”
Tổ tiên từng có người tài năng tuyệt đỉnh, có thể đem ác linh yêu thần chuyên hại người mà vá kín vào một tấm da bò, khiến chúng vĩnh viễn không thể đầu thai.
Còn cuốn [Phùng Thi Đồ Lục (Sách ghi chép Khâu Xác)] mà tôi đọc nát bấy… chỉ là nhập môn.
Những cấm thuật thật sự, ông chỉ truyền miệng, và dặn rằng: Nếu không phải là họa diệt tộc, tuyệt đối không được sử dụng.
Trong đó, có một chương nói về loại tà thuật mang tên “Hoạt Da Tử Bao”.
Đó là một thuật cực kỳ độc ác, cùng tông môn với thuật nhà tôi nhưng đã biến chất đến mức không thể cứu vãn.
Thuật chủ sẽ lấy da của chín người thuần âm để may thành một chiếc túi, dùng để hút vận khí và hồn phách của người sống.