logo

Phần 4

Bùi Diễm khen ngợi giơ cho ta một ngón tay giữa, cười cười: "Nói rất hay, lần sau đừng nói."

Khoảnh khắc thứ hai là yên lặng canh giữ bên cạnh hắn, nên ta vác một cái ghế đẩu nhỏ, ngồi một bên ngắm Bùi Diễm phê tấu chương.

Không phải nói chứ, dáng vẻ cái tên này nghiêm túc làm việc thật đẹp mắt, lông mi dày dài hơi cong, mắt phượng hẹp dài... rồi đột nhiên trợn tròn!

"Viết thấu chương còn có lỗi chính tả! Lố bịch!"

Đại ca, mắt ngươi biến hình cũng lố bịch.

Khoảnh khắc thứ ba hơi khó, dùng đồ ăn ngon đoạt được lòng nam nhân.

Hồng Anh thấy ta cuối cùng thông suốt, nói: "Nương nương, nô tỳ nghe nói Hoàng thượng thích ăn kẹo đường."

Kẹo đường?

Cháu ngoại của nhi tức phụ gần nhà mẹ đẻ ta còn không ăn kẹo đường, không ngờ Bùi Diễm lại thích món này.

Khi mang kẹo đường đến cho Bùi Diễm, hắn yên lặng nhìn một lúc lâu, hỏi: "Than?"

Ta biết bề ngoài nó không đẹp, nên kiên nhẫn chỉ dẫn: "Nếm thử là biết."

Bùi Diễm nửa tin nửa ngờ lấy một miếng, cắn một cái, bừng tỉnh: "Than!"

32

Ta hỏi hắn có phải đã từng ăn than không?

Hắn nói chính vì chưa ăn, mới cảm thấy là phải.

Hôm ấy ta bị tổn thương, ủ rũ không vui trở về tẩm cung, Hồng Anh an ủi ta: "Nương nương, ngày xưa nương nương ở nấu cơm Tướng quân phủ, không chỉ nổ tung bếp còn làm bể răng cửa A Phúc! Bây giờ kết quả này đã tiến bộ rất nhiều."

Cảm ơn, không cần an ủi.

"À, A Phúc là ai?"

"Chó lão gia nuôi! Sau đó gặp một con chó cái không ghét bỏ nó, bỏ trốn rồi."

33

Nghe nói Bùi Diễm ăn than xong... ồ không, ăn kẹo đường xong liền tiêu chảy.

Ta sợ hắn hiểu nhầm ta mưu phản, muốn đến thừa nhận lỗi lầm trước, kết quả bắt gặp hắn và Thịnh Âm Diệu gặp nhau!

Nàng ta lau nước mắt, khóc đến độ yếu ớt không chịu nổi gió, Bùi Diễm vỗ vai nàng ta dịu giọng an ủi, sự ôn hòa nhún nhường ấy ta chưa từng thấy bao giờ.

Không biết vì sao, lòng ta rất khó chịu.

Vốn là cưỡng ép khóa CP, nếu không phải vì tiên đế băng hà nên phải chịu tang ba năm, chắc chắn Bùi Diễm đã muốn cưới nàng ta ngay lập tức rồi.

Ta nhìn mà cảm thấy khó chịu, vừa định bỏ đi, lại nghe Thịnh Âm Diệu nói:

"Nếu Xảo Xảo tỷ biết sự thật, nhất định sẽ lột da bệ hạ mất."

Sự thật gì cơ?

Ta ghé tai lại gần.

Bùi Diễm giận dữ: "Nànga ấy dám!"

"Ồ? Nghe nói đêm tân hôn bệ hạ bị đánh rất thảm."

"Hừ, hổ cái."

Này này, không có việc gì tự dưng gọi người ta bằng biệt danh làm gì! Sao ngươi không nói ngươi mắng ta trước đi!

"Cái biệt danh này của Xảo Xảo tỷ chẳng phải là nhờ bệ hạ ban cho sao."

"Lúc đó trẫm uống say nên buột miệng nói ra, ai ngờ đám công tử kia lại làm trò quái đản, truyền ra càng lúc càng quá đáng, trẫm đã trị tội bọn chúng rồi."

À, ra ngươi chính là cái tài khoản marketing vô lương tâm đó!

Sáng tỏ rồi!

Ta chẳng nói chẳng rằng, đá văng cửa sổ bay vào, xắn tay áo lên, túm cổ áo Bùi Diễm định giáng cho một cú đấm.

Thịnh Âm Diệu hoa dung thất sắc, hét toáng lên: "Xảo Xảo tỷ! Có hiểu lầm!"

34

Mãi đến khi người tỷ muội tốt, bà bà tốt của ta, Thái hậu nương nương, chạy đến thì vở kịch này mới kết thúc.

Tóc ta rối bời, hoàn toàn là do Thịnh Âm Diệu giằng co khi can ngăn.

Bùi Diễm áo xộc xệch, hoàn toàn là do đôi bàn tay linh hoạt của ta túm lấy.

Thịnh Âm Diệu bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn là do nàng ta tự không cẩn thận đập đầu vào.

Thái hậu ngây người một lúc, rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Ba người các ngươi chơi vui thật đấy."

35

Thịnh Âm Diệu vì hét quá nhiều nên khản giọng. Nàng ta cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để nói với ta rằng hôm đó nàng ta đến tìm Bùi Diễm khóc là vì mừng đến phát khóc. Bởi vì năm sau nàng ta sẽ gả cho thanh mai trúc mã của mình, chính là tân khoa Trạng nguyên, mà với Bùi Diễm chỉ là tình huynh muội.

Ta chuẩn bị một món quà hậu hĩnh, cộng thêm một cuốn sách do một người mới sáng tác: Xin hãy lắng nghe, cám ơn ngươi.

36

Thái hậu bà bà cảm thấy rất thất vọng với cái tên sách ta đặt. Bà ấy nói bà ấy sống không còn bao lâu nữa, sắp phải trở về thế giới thực rồi, rất không yên tâm về đứa con trai không có quan hệ máu mủ này.

Ba câu nói khiến tam quan của ta sụp đổ. Nhưng ta biết rõ bí mật hoàng gia nên phải giữ kín miệng, vì thế ta nắm lấy tay bà ấy, nói yên tâm đi, con trai của ngươi chính là con trai của ta... Khụ khụ, chính là phu quân của ta, nhất định sẽ chăm sóc thật tốt!

Bà bà ta liền lấy ra một cuốn sổ dày đưa cho ta, nói bà ấy chỉ mới viết được một nửa, muốn ta kế thừa tinh thần văn học của bà ấy, phải hoàn thành nó vào cuối tháng.

Ta nhìn vào, trên đó viết: Cưới trước yêu sau: Hoàng đế và ánh trăng sáng của hắn.

Ta nhìn lại, ngoài mười hai chữ trên bìa ra thì chẳng có gì cả.

37

Có Hoàng đế, có cả ánh trăng sáng, nhưng người cưới trước yêu sau lại không phải là ta, thế thì làm sao mà nhập tâm được.

Viết được một lúc thì lại biến thành Hoàng đế từ chức đi thi Trạng nguyên, hoặc là ánh trăng sáng vào bếp làm bếp trưởng rồi.

Chính vì vậy, cảm hứng đến nhiều nhất vào ban đêm, nên ta thường xuyên ném những tờ giấy vo tròn trong bóng tối.

Sau khi thất bại đủ điều, ta vô tình liếc thấy một cái lọ nhỏ, trên đó viết: Tư Quang Xuân. Đây là lọ mà thị thiếp để lại.

Tư Quang Xuân?

Nghĩa là gì?

Văn chương tuôn trào? Linh quang lóe sáng? Xuân về hoa nở?

Cái này chẳng phải rất thích hợp với ta sao!

Mở lọ ra ngửi thử, mùi không chỉ thơm mà còn rất kích thích, tinh thần sảng khoái, ta liền hít thêm hai hơi nữa.

Vừa mới cầm bút lên, Bùi Diễm lại đến. Vết thương của hắn đã gần hồi phục, có thể đi lại được, thạch cao trên tay cũng tháo ra rồi, vết bầm trên mặt cũng nhạt đi.

Bùi Diễm nhìn đống giấy trắng vương vãi trên sàn, lại nhìn vết mực dính trên mặt ta, không tự chủ được mà bật cười: "Viết gì vậy?"

Ta mếu máo nói với hắn rằng uống thuốc rồi mà cũng chẳng có chút cảm hứng nào.

Bùi Diễm đi tới, lẩm bẩm: "Cưới trước yêu sau... ánh trăng sáng của Hoàng đế?! Chậc, nhìn là biết tên sách của mẫu hậu đặt rồi."

Ta gật đầu, tủi thân: "Chỉ còn chưa đầy nửa tháng nữa là phải nộp bản thảo rồi."

Bùi Diễm đột nhiên nghiêng đầu nhìn ta, ánh mắt hắn dịu dàng vô cùng, đôi mắt đen láy phản chiếu rõ khuôn mặt ta, một khuôn mặt xấu xí.

38

Vẻ mặt Bùi Diễm mờ mịt, hắn đưa tay lau vết mực trên mặt ta, bàn tay rộng và có chút chai sần, khi cọ xát tạo cảm giác tê dại, cả người ta như bị sét đánh, tim cũng đập nhanh hơn không tự chủ. Đột nhiên cảm thấy... rất nóng?

Cả người ta nóng bừng, thậm chí còn cảm thấy hắn cũng rất nóng, quần áo có phải mặc hơi nhiều rồi không?

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần