20
Hai tháng sau, ta vào cung thăm cô cô Đức Thái phi, trên đường đi gặp Bùi Diễm.
Ta vội tránh sang một bên như tránh thần dịch, hơi cúi đầu hành lễ, đợi hắn cút đi xa.
Kết quả hắn cút tới trước mặt ta, không động đậy nữa.
Ta có linh cảm không hay...
"Khụ khụ." Bùi Diễm khẽ ho hai tiếng, nói: "Cái đó... ừm... bổn cung cảm thấy..."
Ta ngẩng đầu, thấy hắn ấp úng nửa ngày, cuối cùng rất miễn cưỡng nói một câu: "Thực ra ngươi... trông cũng... tạm được."
"..."
Cũng, tạm, được?
Cút đi!
21
Không ngờ lại nhận được thánh chỉ ban hôn, tốc độ thành thân vượt qua tư duy của ta.
Ta mặc váy đỏ tươi, Bùi Diễm mặc áo khoác đỏ dài tầng tầng lớp lớp.
Kẻ thù gặp nhau đặc biệt đỏ mắt, huống chi đỏ thêm đỏ.
Bùi Diễm mím môi vờ lạnh lùng: "Ngươi thế này khá đẹp mắt, như con cua đỏ trong tiệc khánh công."
Ta nhếch môi cười điên cuồng: "Ngươi thế này cũng không tệ, như tôm tít rắc bột ớt."
"Đều là hải sản ai sợ ai!"
"Lại đây! Dù sao cũng đều rảnh!"
Rồi đánh nhau.
Rồi sau đó, đỏ tận cùng... là trắng.
22
Cuộc hôn nhân không có tình cảm của ta và Bùi Diễm trôi qua rất vui vẻ.
Hắn đăng cơ xưng đế xử lý đủ loại chuyện trên triều, ta là mẫu nghi một nước, ở hậu cung ăn uống vui chơi.
Hai bên chết già cũng không qua lại, vô cùng ăn ý.
Hồng Anh đi theo hồi môn, thở dài: "Nương nương, nương nương thành thân đã ba tháng, Hoàng thượng chưa từng đến hậu cung một lần."
Ta rất ngạc nhiên: "Chuyện tốt này ngươi thở dài làm gì?"
"Tiếp tục thế này cũng không phải cách, nương nương còn nhớ Hoàng thượng trông thế nào không?"
"Nhớ, tức giận là tròn, khóc thì teo lại, không tức không khóc là dị hình dị dạng."
23
Bà bà của ta, đương kim Thái hậu, là một nữ tử hiếm thấy.
Năm xưa bà ấy còn là Hoàng hậu, ở bên hồ dạo chơi bị trẹo chân, bất cẩn rơi nước, sau khi hôn mê ba ngày tỉnh lại nói một câu không ai nghe hiểu được —
"Mẹ nó, lão nương xuyên rồi?"
Từ đó, bà ấy táo bạo dứt khoát thay đổi thể chế hậu cung, thành lập nhiều bộ phận kinh thiên địa khiếp quỷ thần.
Trong đó khiến ta chấn động nhất là bộ biên tập.
Thái hậu bà bà đích thân tự cầm bút soạn thảo nhiều tác phẩm văn học, ví dụ: "Hậu cung chi thương: Quý phi yêu mà không có được của bổn cung", "Biến thành Thái hậu ta bao dưỡng Đông xưởng", "Sau khi hắc hóa lão ma ma khiến trẫm chú ý"...
Còn bộ phận khiến Thái hậu bà bà hài lòng nhất, là bộ vũ đạo.
Tục gọi múa quảng trường.
Bà ấy là người chủ trì.
Còn bây giờ, bà ấy truyền vị trí này cho ta.
Ta: ...
24
Thái bà bà cưỡng ép dạy dỗ ta đến thần phục dễ bảo.
Một nữ tử nhà võ tướng hiên ngang kiêu ngạo đang cần hai dải lụa đỏ đứng run rẩy trong gió.
Nghe nói hôm ấy Bùi Diễm cũng đến xem.
Sau đó đổ bệnh luôn.
Ngay cả trong mơ cũng hét: "Con hoa tước lớn kia muốn giết trẫm!"
25
Tân theo mấy lời chó má "làm thê tử người ta, ắt phải hiền", ta tìm hai thị thiếp thông phòng trước khi Bùi Diễm xưng đế.
"Các ngươi cũng là cùng đi cùng Hoàng đế đến, đi thăm hắn đi."
Hai thị thiếp nghe vậy, kích động mà quỳ sụp xuống đất, cùng khóc to: "Chưa được sủng hạnh đã phải thủ tiết rồi!"
26
Hiểu lầm giải trừ, hai người vui vẻ rời đi.
Không qua mấy ngày, lại cùng khóc to trở về.
Ta giật mình, đột nhiên cảm thấy đầu khó giữ được: "Có phải bệnh Hoàng thượng rất nghiêm trọng?"
Chết tiệt! Nhảy một điệu không đến nỗi dọa hắn thành thế chứ!
Hai người khóc thảm thiết, mỗi người ôm một bên đầu gối ta quấn lấy, không thả.
"Hoàng thượng gọi nô tỳ qua, cũng không sủng hạnh, hoặc bảo sáng tác hoặc là đối thơ, trả lời không được còn đánh lòng bàn tay!"
"Da nô tỳ đều vàng rồi! Còn nổi mấy cái mụn!"
"Xin nương nương thành toàn, thả chúng ta đi!"
Ta lập tức không bực bội nữa, có người ngoài mặt thì làm ra vẻ Hoàng đế, sau lưng đúng là chủ nhiệm khoa.
27
Đúng, đừng nghi ngờ, ở với Thái hậu bà bà lâu dần, thỉnh thoảng ta cũng bật ra mấy từ lạ.
Thái hậu bà bà là người ngay thẳng, giao tiếp rất bí ẩn.
Bà ấy không thích gặp mặt nói chuyện, thích truyền giấy, nói đây gọi là tình thú cuộc sống.
Tiểu thái giám đi qua đi lại giữa hai cung điện mệt gãy chân, vẫn thân tàn chí vững chống gậy giúp chúng ta truyền thư, duy trì tình bạn mẹ con kiêm tỷ muội.
"Nương nương, đây là Thái hậu gửi cho nương nương."
Ta sững sờ nhận lấy, nhìn tiểu thái giám: "Sao ngươi thấp thế?"
Ồ, hóa ra đổi ngồi xe lăn.
Thái hậu bà bà nói chuyện ngắn gọn súc tích, đi thẳng vào chủ đề: "Một, nam nhân đều thích kích thích. Hai, đặc biệt là người lòng dạ sâu nặng. Ba, lời ai gia ngươi hiểu chứ?"
Ta hiểu rồi.
28
Ta đi tìm Bùi Diễm.
Tuy ta không thích hắn, nhưng ta thích mẹ hắn.
Chậc, sao có chút là lạ? Khụ, yêu ai yêu cả chó người đó!
Thành thân hơn ba tháng, lần đầu tiên ta chủ động đến tìm hắn.
Bùi Diễm đang phê tấu chương, hắn mặc áo khoác dài vàng sáng, ánh nến chập chờn phản chiếu khuôn mặt ấy dịu dàng và ôn nhuận.
Hắn gầy đi nhiều, thiếu niên từng tinh thần bừng bừng có vài phần mệt mỏi, dù vậy cũng không che được dung nhan tuấn mỹ vô tả được.
Ta không nhịn được nuốt nước miếng, kết quả còn bị sặc.
Nói thật, ta không biết mình sao lại thế, bị giật mình.
Bùi Diễm rõ ràng cũng giật mình, nhíu mày: "Thấy trẫm liền muốn nôn thế à?!"
29
Ta thầm an ủi mình, ta và Thái hậu tình như tỷ muội, tên này không phải mình sinh nhưng cũng như ruột thịt.
Rồi cười cười, cho tất cả thái giám cung nữ lui ra.
Trong ánh mắt ngờ vực khó hiểu của Bùi Diễm, từ từ bước về phía hắn, biểu cảm ái muội mê ly.
Đêm ấy rất hòa hài.
Hắn thức khuya thắp đèn phê tâí chương, ta chuyên tâm mài mực kể chuyện ma.
Bùi Diễm ngẩng đầu tâm đầu ý hợp mỉm cười với ta, nói: "Đi đi cho trẫm."
Ta khó lắm mới tiến công sao lại đi được?
Ngay lập tức tiến lên một bước, chỉ ra vấn đề then chốt: "Chuyện này có trứng phục sinh, không thể bỏ lỡ!"
Bùi Diễm nhướng mày lên, rõ ràng có hứng thú: "Trứng phục sinh là gì trẫm không biết, nhưng ngươi đạp chân trẫm rồi!"
30
Trước khi đi, hai thị thiếp thông phòng để lại cho ta nhiều bảo điển.
Trong đó có một quyển tên "Ba khoảnh khắc giữ chân nam nhân".
Hừ, ta làm thế cũng không hoàn toàn vì Thái hậu, còn vì cha ta.
Ông nói: "Võ tướng thế gia chúng ta từ xưa dũng cảm giết địch, đầu óc thông minh, được tổ tiên phù hộ uy phong không ngã. Nhưng núi sẽ khô nước sẽ cạn, một mạch không thể vĩnh viễn chảy mãi, uy nghiêm thiên tử không thể dò xét, Xảo Xảo, vạn sự cẩn thận."
Lời này cốt lõi là: nhà ta bây giờ đều là đồ đàn, không thể đắc tội Hoàng đế! Đặc biệt là ngươi!
31
Ta lật xem nội dung trong sách, quyết định thực hành.
Khoảnh khắc thứ nhất là dùng lời mạt ngọt khiến hắn cảm động, nên ta khen Bùi Diễm thông minh: "Cái đầu nhỏ này của ngươi mọc khá độc đáo đấy."