logo

Chương 4

Ta mơ hồ nhớ ra, năm ta tám chín tuổi, đánh nhau thua tiểu nhi tử nhà Lưu Tướng quân. Bên cạnh ông ấy luôn có một mầm đậu trắng trẻo gầy gò nhỏ nhắn, hai người rất thân thiết.

Ta rất là hèn hạ, bắt mầm đậu đó lại, ép hắn gọi ta là tổ tông tỷ tỷ, còn dùng lời lẽ sỉ nhục hắn để trút giận.

Hồi nhỏ, quả thật có một thời gian ta lén lút làm những việc người ghét chó chê, thật là hư đốn. Sau này ta cũng nghĩ đến việc tìm hắn xin lỗi, nhưng hắn đã không còn ở kinh thành nữa. Gặp lại, hắn đã biến thành Trần Cẩm Di cao lớn, ngoài vẻ đẹp ra, đâu còn nửa phần dáng vẻ mầm đậu.

Nhớ lại mẹ vừa nói ta hiền lành đoan trang, vốn dĩ giống bà ấy, ta ngượng đến độ ngón chân cào đất, không thể ở lại nữa. Ta nghĩ không cần từ biệt nữa, tốt nhất là không bao giờ gặp lại.

Ta vừa định xoay người chạy, cổ áo đã bị Trần Cẩm Di móc lấy.

Hắn cúi đầu cười bên tai ta: "Tỷ tỷ, ta có cho ngươi đi rồi sao?"

13.

Trước lúc hoàng hôn, Trần Cẩm Di đưa ta về nhà. Ta hoàn toàn không đoán được tâm tư của hắn, trong lòng bất an.

Khi xe đến gần cổng nhà, ta vừa định nhổm người lên để nhảy xuống. Hắn liền vươn tay, ôm lấy eo ta kéo vào lòng.

Trần Cẩm Di nhướng mày, trêu chọc hỏi: "Sao vội vàng thế, ngươi sợ ta lắm sao?"

Cũng có chút sợ thật, dù sao thì giờ ta cũng không đánh lại hắn được nữa.

Hắn cười nhạo: "Cho nên hồi nhỏ sao lại nghịch ngợm đến thế."

Hắn ở quá gần ta, mùi hương thoang thoảng. Ta vừa xấu hổ vừa bực bội, vừa định mắng hắn thì bỗng có người dùng kiếm vén rèm xe lên. Đó là Thẩm Ngọc An.

Hắn ta khẽ cụp mắt xuống, ánh kiếm phản chiếu trên gương mặt, để lộ vẻ độc ác.

Hắn ta bình thản cất lời: "Nam Lưu Cảnh. Ai dạy nàng ôm ấp người khác, còn muốn mặt mũi nữa không? Xuống xe."

Trần Cẩm Di cố tình cười ôm chặt ta hơn.

Hắn gác cằm lên vai ta, khóe mắt liếc nhìn Thẩm Ngọc An, thì thầm như gãi ngứa: "Đừng động đậy, động đậy là ngươi thua đấy."

14.

Ngày hôm đó, Thẩm Ngọc An và Trần Cẩm Di đánh nhau một trận lớn trước cửa nhà ta. Trong kinh thành lại có người nói, ánh trăng sáng cuối cùng vẫn là ánh trăng sáng, dù không còn yêu nữa nhưng cũng không chịu để người khác nhuốm bẩn.

Chuyện ta và Trần Cẩm Di qua lại cũng khiến người người đều biết, lần này, ta thực sự như bị đặt trên lửa mà nướng.

Mẫu thân một ngày hỏi ta tám lần, không biết Trần Cẩm Di có thèm để mắt đến ta không.

Ta chỉ đáp: "Ai quan tâm hắn có thèm nhìn con hay không, sao không hỏi xem con có thèm để mắt đến hắn không?"

Mẫu thân đập một cái vào gáy ta.

"Làm gì đến lượt con kén cá chọn canh?"

Tình cảnh hiện tại của ta quả thật không mấy lạc quan. Trên đời chẳng còn mấy người dám cưới ta, trong đó có một người, lại vì ta hồi nhỏ mồm miệng không kiêng nể mà đắc tội với hắn.

Mẫu thân hạ mình gửi thiệp mời cho Trần Cẩm Di, mượn danh nghĩa trưởng bối mời hắn đến nhà một chuyến. Hắn không hồi âm, chẳng đặt Nam gia ta vào mắt.

Mẫu thân tức đến ngã bệnh. Ta nói với bà ấy, đời này đành không lấy chồng vậy, ở bên cạnh bà ấy làm gái lỡ thì cũng không tệ. Bà ấy cười gật đầu, vung chày đuổi ta chạy khắp sân.

15.

Vào sinh nhật Quý phi, Hoàng thượng tổ chức yến tiệc trên thuyền hoa ở Nam Hồ, mời các công tử tiểu thư trong thành đến làm bạn với bà ấy.

Ta vừa lên thuyền, không ngờ Phương Uyển cũng có mặt. Nghe nói Vinh Ân Hầu đã nhận nàng ta làm nghĩa nữ, trong mơ dường như không có chuyện này. Nhưng Thẩm Ngọc An vì nàng ta mà đường ai nấy đi với ta, người sáng suốt đều biết, Phương Uyển là một quân cờ tốt. Mọi người đều đang chờ xem, ta và nàng ta, sẽ gây ra náo động như thế nào.

Phương Uyển mặc la quần cài trâm châu, đứng cùng Thẩm Ngọc An, trông như một đôi bích nhân.

Nàng ta thấy ta, vui vẻ chạy đến, cất giọng chào: "Nam tỷ tỷ, hôm nay ngươi có thể đến, ta rất vui.”

Nàng ta dang rộng hai tay, như muốn ôm ta, ta theo phản xạ giơ tay lên đỡ, nàng ta bỗng nhiên ngã xuống. Thẩm Ngọc An nhanh chóng bước tới, Phương Uyển vịn tay hắn ta đứng dậy, đỏ hoe mắt nhìn ta một cái.

"Nam tỷ tỷ, ta biết ngươi ghét ta, nhưng ta luôn muốn thân cận với ngươi, ở kinh thành, ta chỉ quen mỗi ngươi, chúng ta có thể chung sống hòa thuận được không?"

Thẩm Ngọc An ngắt lời nàng ta, lật bàn tay nàng ta lên, nhìn vết xước hỏi có đa-u không.

Phương Uyển vội vàng lắc đầu: "Không trách Nam tỷ tỷ đâu, là do ta không đứng vững thôi."

Thẩm Ngọc An khẽ ừ một tiếng.

"Ừm, cô biết. Sau này nàng đi chậm một chút, đừng để bị thương."

Phương Uyển khẽ sững người, cười gật đầu, không nói gì thêm.

16.

Giữa trưa uống chút rượu cùng Quý phi, ta hơi mệt, bèn tìm một nơi yên tĩnh ngồi hóng gió. Bỗng có người từ phía sau đẩy mạnh ta một cái, ta suýt ngã xuống hồ. Họa Nguyệt nhanh tay đỡ ta, quay đầu lại thấy Phương Uyển đang mỉm cười.

"Nam tỷ tỷ, đừng trừng mắt nhìn ta thế, đáng sợ lắm. Ta chỉ muốn chào ngươi thôi, ngươi tự đứng không vững, đâu phải lỗi của ta..."

Ta không suy nghĩ, trở tay tát một cái vào mặt nàng ta.

Phương Uyển trừng mắt nhìn ta, lại sắp khóc.

Ta cười lạnh: "Ở đây không có ai khác, ngươi giả vờ cho ai xem."

Ta túm cổ áo nàng ta, ấn đầu nàng ta, đẩy về phía hồ.

Phương Uyển sợ hãi ôm chặt lan can, hét lên kinh hoàng.

"Ta chỉ muốn chào ngươi thôi, nếu ngươi đứng không vững, đừng trách ta..."

Ta chưa dứt lời, bỗng một mũi tên dài bắn thẳng về phía ta, Thẩm Ngọc An đứng không xa đang giương cung. Giống hệt như trong mơ, vì Phương Uyển, hắn ta muốn lấy mạng ta.

Mũi tên xé rách tai ta, ta như mất hồn, ngã ngồi xuống đất, run rẩy không ngừng. Mũi tên rõ ràng không đâ-m vào ngực ta, nhưng tim ta, đa-u quá. đa-u đến nỗi ta không ngừng rơi lệ.

Mọi người đều đang xem ta chật vật, Phương Uyển nhào vào lòng Thẩm Ngọc An, ôm chặt hắn ta không chịu buông. Thẩm Ngọc An đẩy nàng ta ra, quỳ xuống trước mặt ta.

Hắn ta lấy khăn tay lau nước mắt cho ta, dịu dàng an ủi: "Lưu Cảnh, sợ rồi phải không? Ta chỉ nhất thời nóng vội, sợ nàng gây ra án mạng."

Ta gần như gào lên: "Cút đi— Ngươi đừng chạm vào ta!"

Thẩm Ngọc An còn định vươn tay về phía ta, một chiếc giày ngọc bỗng đá vào ngực hắn ta. Có người ôm ta lên, không cần nhìn ta cũng biết, đó là Trần Cẩm Di. Mùi hương của hắn thật dễ chịu, lần đầu gặp hắn, ta đã nhớ kỹ. Hắn dùng áo che ta, giấu hết nước mắt của ta, không cho ai nhìn thấy, không cho ai chỉ trích.

🔒 Mở khóa chương tiếp theo

Website cần một khoản duy trì nhỏ để tiếp tục đăng tải truyện chất lượng. Bạn chỉ cần nhấn xem 1 sản phẩm tài trợ để mở khóa chương hôm nay.

Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Làm Sạch Da Đầu 500g

Cỏ Cây Hoa Lá là thương hiệu mỹ phẩm Việt ra đời từ năm 2017, tiên phong ứng dụng nông sản bản địa và các thành phần thảo dược thiên nhiên vào các sản phẩm chăm sóc da, tóc và cơ thể. Tên sản phẩm: Dầu Gội Thảo Dược Cỏ Cây Hoa Lá Gừng Sả Hỗ Trợ Làm Dày Tóc, Hỗ Trợ Làm Sạch Da Dầu, Góp Phần Giảm Gãy, Rụng, Ngăn Ngừa Gàu 500g - Thương hiệu: COCAY HOALA - Xuất xứ: Việt Nam

✔ Link chính hãng shopee
✔ Không virus – không thu thông tin cá nhân
✔ Mỗi ngày chỉ cần 1 lần