Vương Hạo ban đầu cũng bị bất ngờ, đang định mở miệng chửi, nhưng vừa ngẩng đầu lên, hắn lại cứng họng.
Bởi ngay trước mặt hắn, từ trong luồng khí đen đặc, một bóng người đang dần dần ngưng tụ.
Hình dáng càng lúc càng rõ là một người đàn ông cao lớn, mặc giáp tướng cũ kỹ, khí thế bức người, mày mắt nghiêm nghị, chỉ đứng đó thôi cũng đủ khiến không khí lạnh thêm mấy phần.
Ông đứng yên trước chỗ ngồi trống ấy, đôi mắt sâu thẳm như nhìn xuyên gan ruột, lạnh lẽo khóa chặt lấy Vương Hạo.
Những linh hồn khác trên thuyền, vừa nhìn thấy ông xuất hiện đã đồng loạt cúi đầu, im phăng phắc, không dám thở mạnh.
Không khí chết lặng chỉ kéo dài một nhịp.
Vương Hạo thì hoàn toàn trái ngược, hắn không sợ, ngược lại còn kích động như được xem một cảnh mở màn hoành tráng.
Hắn vỗ tay trước.
“Được đấy! Màn xuất hiện này tôi chấm điểm tuyệt đối!”
Hắn còn huýt sáo với hồn tướng quân:
“Này chú, bộ giáp trông oai thật đấy! Nhân vật chính cuối cùng cũng chịu ra sân rồi hả?”
Tướng quân không hề có biểu cảm. Ông mở miệng, giọng đều đều, nghe không ra vui hay giận:
“Chỗ của ta… ngươi cũng dám ngồi?”
Câu nói này, vào tai Vương Hạo lại chỉ như một màn thoại mở đầu.
Hắn bật cười khinh miệt, thậm chí còn bước lên một bước, gần như dán sát mặt vị tướng quân, giọng mỉa mai:
“Chỗ của ông? Anh bạn, trên cái thuyền rách này, chỗ nào tôi để mắt, chỗ đó chính là của tôi. Tốt nhất ông nên biết điều mà tránh ra.”
Vừa nói, hắn còn đưa tay muốn đẩy vai tướng quân.
Nhưng bàn tay hắn xuyên thẳng qua thân hình vị tướng, như xuyên qua một khoảng không trống rỗng.
Vương Hạo sững lại, cúi đầu nhìn tay mình, rồi lại nhìn sang người đàn ông trước mặt không hề nhúc nhích.
Trần Thiếu và cô gái cũng há hốc miệng.
“Vãi thật! Lại là hologram!”
Vương Hạo phản ứng xong thì càng phấn khích hơn, mặt đỏ lên vì kích động.
“Ghê đấy! Công nghệ kiểu này tốn bộn tiền nha?!”
Có vẻ như tướng quân đã mất hết kiên nhẫn.
Ông hơi nâng tay lên.
Chỉ vậy thôi.
Nhưng ngay lập tức, từ màn khí đen quanh thuyền, vô số thân ảnh mặc giáp trụ, tay cầm binh khí sắc lạnh, đồng loạt bước ra.
Chúng bao vây kín cả con thuyền, mũi thương lấp lánh ánh lạnh đồng loạt chĩa vào mấy người sống.
Cảnh tượng này vốn đủ khiến bất kỳ ai hồn phi phách tán.
Nhưng mấy tên ngu kia lại…
“Trời má! Còn có binh lính! Chỗ này chơi lớn thiệt luôn đó!”
Trần Thiếu đỏ mặt vì quá kích động.
Vương Hạo càng đắc ý, hắn quay đầu lại, nhìn tôi từ trên xuống, cười ngạo mạn:
“Người đẹp, các cô làm được đấy. Nào là phun lạnh, nào là chiếu hologram, còn thuê cả đám diễn viên mặc giáp. Nói đi, nguyên cái trải nghiệm immersive này hết bao nhiêu tiền? Tôi bao hết!”
Tôi nhìn gương mặt vì phấn khích mà méo mó của hắn, giống hệt như nhìn một xác chết biết đi.
Tôi không đáp.
Chỉ lặng lẽ nắm chặt cây sào trong tay.
Bởi vì tôi biết.
Màn diễn đã hết.
Tiếp theo… là giết người.
4
Tôi lẳng lặng quay người, đi về cuối thuyền, siết chặt cây sào trong tay.
Sự im lặng của tôi, trong mắt bọn họ, có lẽ là thừa nhận, hoặc là chịu khuất phục.
“Nhìn xem, cô ta không dám nói nữa rồi.”
Trần Thiếu hả hê nói với Vương Hạo.
“Anh Hạo, vẫn là anh lợi hại. Vài câu đã trị được con nhỏ này ngoan như cún.”
Vương Hạo rất hưởng thụ kiểu nịnh bợ đó. Hắn hắng giọng, làm bộ làm tịch như lãnh đạo:
“Chuẩn bị đi, phía sau chắc chắn còn kích thích hơn nữa!”
Tôi không đáp một lời, chỉ cắm sâu cây sào xuống nước.
Con đò không hề tăng tốc, trái lại, nó như rơi vào bùn lầy, chậm đến kỳ lạ.
Sương đen quanh chúng tôi ngày càng dày. Tựa như đang trôi giữa một đại dương đặc quánh như mực.
Bốn phía im phăng phắc, không còn tiếng côn trùng, không còn tiếng gió.
Nguồn sáng duy nhất, là chiếc đèn dẫn hồn trong tay Trần Thiếu, đang bị cậu ta lắc đến lúc sáng lúc tắt, ánh sáng yếu ớt như sắp tàn.
“Sao vậy? Sao thuyền không chạy nữa?”
Cô gái trang điểm đậm bắt đầu hoảng.
“Bình tĩnh, người ta tạo hiệu ứng ấy mà.”
Dù miệng nói vậy, Vương Hạo cũng bắt đầu lo, lia đèn pin loạn xạ.
Nhưng nơi ánh đèn đi qua, ngoài màn sương đặc quánh, chẳng còn gì khác.
Đúng lúc này, từ dưới đáy thuyền vang lên một chuỗi tiếng:
“Cọt… kẹt… cọt… kẹt…”
Âm thanh như có hàng trăm, hàng ngàn móng tay đang điên cuồng cào vào gỗ.
“Gì… gì vậy?” - Trần Thiếu run giọng hỏi.
Không ai trả lời.
Bởi ngay giây tiếp theo, một bàn tay trắng bệch, sưng phồng vì ngâm nước lâu ngày, bất ngờ chồm lên từ mặt nước đen sì cạnh thuyền.
“Bộp!”
Năm ngón tay dài ngoẵng, móng đen sì như mấy tháng không cắt, siết chặt lấy mạn thuyền.
“Á—!!!”
Tiếng hét của cô gái xé toạc sự tĩnh lặng.
Cô ta ngồi bệt xuống sàn thuyền, mặt xám ngoét, điện thoại rơi xuống boong thuyền kêu cạch.
Rồi đến bàn tay thứ hai.
Thứ ba.
Thứ tư…
Vô số cánh tay trắng toát từ bốn phía mặt nước vươn lên, bấu chặt vào mạn thuyền, kéo mạnh như muốn lật úp cả con đò.
“Ma! Có ma!!”
Trần Thiếu cuối cùng cũng sụp đổ.
Cậu ta hét cuống cuồng, trợn mắt run bần bật. Tay run quá mạnh, chiếc đèn dẫn hồn cũng rơi xuống boong thuyền.
“Loảng xoảng!”
Ngọn lửa yếu ớt bên trong chớp vài cái rồi tắt ngúm.
Thuyền lập tức chìm vào bóng tối vô tận.
Chỉ còn màn hình điện thoại của cô gái hắt ra chút ánh sáng.
Cô ta hoảng loạn với tay muốn nhặt lại điện thoại. Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay cô ta chạm được vào, một bàn tay thối rữa đột nhiên thò ra từ kẽ ván sàn, túm chặt lấy cổ chân cô ta!
“Cứu tôi! Cứu với!!”
Cô ta gào lên thảm thiết, dùng chân còn lại đá cuống cuồng nhưng vô ích.
Vương Hạo và tên đồng bọn còn lại cũng bị dọa đến ngu người, co rúm vào một góc, run như lá trước gió.
Tất cả sự hung hăng, ngạo mạn, kiêu căng trước đó, giờ đây chỉ còn lại nỗi sợ nguyên thủy nhất.
“Lái thuyền! Quay lại đi! Mau đưa thuyền quay về!”
Vương Hạo gào đến khản cổ.
“Tôi trả tiền! Bao nhiêu cũng được!”
Trong bóng tối, tôi lạnh lùng lên tiếng:
“Muộn rồi.
Thuyền đã vào sông Mê Tân …
…thì không còn đường quay lại nữa.”
5
Cô gái bị túm cổ chân, sợ đến hồn vía bay lên trời, vừa dùng cả tay chân ra sức lùi ngược về sau, vừa phát ra những tiếng khóc thảm không thành tiếng.
Con thuyền càng lúc càng nhiều quỷ nước kéo chặt, nghiêng sang một phía đến mức đồ đạc trên boong cũng bắt đầu trượt xuống, tựa như sắp lật úp bất cứ lúc nào.
"Cứu với! Tôi không muốn chết!"
Trần Thiếu hoàn toàn sụp đổ. Cậu ta ôm đầu ngồi thụp xuống, miệng lắp bắp hét loạn lên:
"Tại mày! Vương Hạo! Là mày đòi đến đây chơi! Bây giờ phải làm sao hả?!"
"Mày câm ngay!"
Vương Hạo cũng hoảng loạn cực độ, hắn vung tay tát ngược lại Trần Thiếu một cái. Nhưng trong giọng vẫn không che nổi nỗi run rẩy và sợ hãi:
"Giờ nói mấy thứ này có ích gì?!"
Khí dương của mấy người sống trên thuyền giống như một đống lửa giữa đêm tối, hấp dẫn tất cả oán linh trong nước đổ dồn về.
Bọn quỷ nước bám đầy mép thuyền, từng cái đầu sưng phồng, ướt sũng thò lên, ánh mắt tham lam như đang nhìn món ăn nóng hổi mới bưng lên.
Đúng lúc thuyền sắp bị kéo lật, một tiếng quát trầm đục như tiếng trống trận nổ tung trên mặt nước.
"Cút!"
Là vị tướng quân.
Ông vẫn đứng sừng sững ở đầu thuyền, không nhúc nhích lấy một chút, thậm chí chẳng buồn liếc bọn quỷ nước đang tràn lên.
Nhưng tiếng quát ấy vừa dứt, từ người ông bùng nổ ra một luồng sát khí lạnh lẽo vô hình, cuộn lên như sóng dữ quét qua toàn thuyền!
Những con quỷ nước đã leo lên mép thuyền lập tức gào lên thảm thiết, bị sức mạnh ấy đánh bật xuống sông, vang "bõm" một tiếng.
Thuyền rung mạnh một cái, rồi được kéo thẳng trở lại.
Trên thuyền chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của mấy tên khốn và tiếng nức nở nghẹn ngào của cô gái.
Vương Hạo trông thấy cảnh tượng khó tin ấy thì như tóm được cọng rơm cứu mạng.
Hắn bò đến bên chân tướng quân, quỳ rạp xuống, nước mắt nước mũi chảy ròng:
"Đa… đại ca! Không! Đại gia! Thần tiên gia! Xin ngài cứu bọn con! Bọn con sai rồi! Con thật sự biết sai rồi! Ngài muốn gì con cũng đưa! Nhà con không thiếu tiền đâu!"
Tướng quân từ tốn cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn sâu bọ, không hề có chút dao động.
Ông lặng lẽ quay sang phía tôi, giọng uy nghi không cho phép phản đối:
"Thuyền nữ, bản tướng cùng tướng sĩ dưới trướng đang trên đường xuống Âm ty bẩm báo, quy về biên chế. Nhưng mấy kẻ sống này ồn ào không ngừng, quấy nhiễu sự yên bình của chúng tôi. Theo luật, tội này xử thế nào?"