Cả đám lập tức nhao nhao phản bác:
"Cô dựa vào gì mà nói vậy?"
"Cây tinh đó chết rồi, chết hẳn rồi!"
Tôi bật cười:
"Chết rồi thì sao còn mò tới tìm tôi?"
Cả phòng im lặng.
Rồi lại vang lên tiếng cười khẩy:
"Cô gái trẻ à, muốn quỵt tiền thì cũng đừng nói dối trắng trợn vậy chứ."
"Giới trẻ bây giờ đúng là vừa vô lễ vừa vô đạo đức."
5
Đột nhiên, đèn trong nhà nổ tung.
Tiếng lách tách, tia lửa lóe sáng.
Người đàn ông ngân hạnh phất tay một cái, cả căn nhà lập tức ngập tràn lá vàng, chôn vùi tất cả bọn họ.
Tiếng kêu cứu vang lên khắp nơi, đầy hoảng loạn, sợ hãi, hối hận.
Anh ta khó chịu phất tay lần nữa, lá vàng tan biến như tro bụi, chẳng để lại dấu vết nào, như chưa từng tồn tại.
Đám “cao nhân” sợ đến mức lăn lê bò toài chạy khỏi cửa.
Có một người cuống quá, đâm thẳng vào tường rồi vẫn chổng mông bò ra ngoài.
Người đàn ông tao nhã ngồi xuống ghế sô-pha, từng cử chỉ đều điềm tĩnh, khí chất quý tộc khiến căn nhà tôi trở nên nhỏ bé và quê mùa đến mức chẳng xứng để anh ta ngồi ở đây.
5
"Cô tên gì?"
"Hỏi… hỏi làm gì?" - Tôi lập tức cảnh giác, lông tơ trên người dựng đứng.
Anh ta có vẻ hơi chột dạ, khẽ ho một tiếng.
"Tôi có thể đáp ứng cho cô ba điều ước!"
Ánh mắt anh ta sâu thẳm khóa chặt lấy tôi, vẻ mặt nghiêm túc.
Tôi vội xua tay, lắc đầu lia lịa:
"Không cần, không cần đâu, cảm ơn đã mời, đời tôi viên mãn rồi, thật sự chẳng có điều ước gì cả."
Người đàn ông tức đến nghẹn họng, ánh mắt thêm vài phần lạnh lẽo và khó chịu.
"Rốt cuộc cô tên là gì?"
Tôi lắc đầu: "Không có tên!"
Ánh mắt tôi lướt về chiếc túi trên bàn, lập tức căng thẳng.
Tên cây tinh già này chắc không biết loài người chúng tôi có “chứng minh thư” đâu nhỉ?
Nhưng vừa thu hồi tầm mắt, anh ta đã khẽ cười, theo hướng nhìn của tôi mà đi tới, chiếc túi đã nằm gọn trong tay anh ta.
Anh ta đổ hết đồ ra đất, nhặt lấy chứng minh thư, chậm rãi đọc: "Cuồng Khiêu? Cuồng… Khiêu?"
Ban đầu tôi không thấy tên mình có gì kỳ lạ, nhưng qua miệng anh ta đọc sao nghe đâu đâu cũng sai sai.
"Tôi gọi cô ba tiếng, cô dám đáp không?"
Tôi lắc đầu như trống bỏi: "Không dám, tôi không dám!"
Cầu xin anh đừng gọi, tuy không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt.
Trong lúc bối rối, tôi vươn tay bịt miệng anh ta lại.
Khóe mắt anh ta cong lên ý cười.
Tôi hiểu đó là cười khẩy, chế nhạo tôi.
Nhưng điều khiến tôi sốc hơn là anh ta thò lưỡi liếm vào lòng bàn tay tôi.
Eo ơi! Ghê chết đi được!
"Cô không phải bị ông sếp cũ bóc lột suốt sao? Hắn nói đầu óc cô toàn phân, còn bảo cô là người nguyên thủy chưa tiến hóa xong, lại bắt tăng ca không lương, chủ nhật cũng bắt đi công tác…"
Những ký ức đau khổ lập tức ùa về, tấn công tôi dữ dội.
"Tôi có thể giúp cô xử hắn!" — Giọng anh ta đầy ẩn ý.
Ánh mắt tôi sáng lên đôi chút.
Anh ta nói tiếp: "Cô còn thường xuyên bị tên biến thái thích khỏa thân kia quấy rối phải không? Tôi có thể khiến hắn sống không bằng chết!"
6
Nếu chừng đó vẫn chưa làm tôi xiêu lòng…
"Tôi còn có thể cho cô tìm được công việc lương tháng năm mươi vạn, cuối tuần được nghỉ, không tăng ca, bao ăn ở."
Tôi bắt đầu lay động mạnh: "Anh lừa tôi thì sao?"
"Cô có thể tiếp tục châm tôi, muốn đâm bao nhiêu thì đâm!" — Anh ta liên tục dụ dỗ.
Nghĩ lại cũng không phải là không được.
7
Từ ngày anh ta gọi tôi ba tiếng và tôi đáp lại, tôi lại trở thành “bình máu” của anh ta.
Mỗi ngày đều phải cho anh ta hút vài ngụm không cần vết thương, chỉ cần một ngụm là máu trào ra.
Tôi cũng biết tên anh ta là "Tra Sâm Lăng."
Thì ra cây tinh trong núi thành tinh cũng có cái tên hay như vậy.
Tôi cứ tưởng cùng lắm cũng chỉ là “Ngân Hạnh Diệp” hay “Hoàng Ngân” gì đó.
Nhưng chuyện đó không quan trọng.
Tôi hùng hổ dẫn Tra Sâm Lăng đi tìm sếp cũ, muốn tận mắt chứng kiến báo ứng nhãn tiền.
Trong tưởng tượng của tôi, chỉ cần anh ta búng tay, tên sếp bóc lột đó sẽ bị dằn cho chết đi sống lại, để hắn không dám hại ai nữa.
Kết quả, khi tới nơi, cái gọi là “xử lý” của Tra Sâm Lăng chính là xông vào đánh sếp tôi một trận nhừ tử ngay tại chỗ.
Sau đó cả hai chúng tôi bị tống vào đồn.
Tội: Gây rối trật tự công cộng.
Kết quả: Giam năm ngày, phạt một ngàn tệ.
Còn vì sao tôi cũng bị bắt theo?
Vì Tra Sâm Lăng suýt đánh không lại, tôi buộc phải xông vào giúp.
"Ra khỏi đây, xem tôi có châm anh cho bỏ ghét không."
Trước khi mất tự do, đó là “lời chúc” duy nhất tôi có thể tặng anh ta.
Cái gì mà cây tinh già đúng là đại ngốc!
Mà tôi cũng chẳng kém, đại ngốc số hai.
Nuôi anh ta bằng máu mình bao lâu đúng là bị lừa rồi.
Lừa đảo, toàn là lừa đảo.
Ngay cả cây tinh thành tinh cũng làm trò bịp bợm.
Trên đời này rốt cuộc còn gì đáng tin không?
7
Ra khỏi đồn, cả người Tra Sâm Lăng trông rất không ổn.
Mỗi bước anh ta đi, lá cây trên người lại rơi xào xạc.
Mà màu lá cũng kỳ lạ, vàng pha đen, đen lại ánh đỏ.
"Anh bị sao vậy?"
Xuất phát từ phép lịch sự, tôi mới hỏi một câu.
Tra Sâm Lăng lập tức ngã sầm vào lòng tôi.
Anh ta cao 1m85. Tôi cao 1m58. Kết quả là cả hai cùng đổ nhào xuống lề đường, suýt nữa tôi bị anh ta đè bẹp dí.
Người đàn ông này ráng trụ một hơi, lao vào cổ tôi mà hút máu thế là anh ta sống lại.
Tôi nhìn vết máu đỏ tươi bên mép anh ta rồi ngất đi luôn.
Thời buổi này là cái quái gì vậy?
Nói thật, làm sao mới thoát nổi cái gốc cây tinh vô tích sự, chỉ biết hút máu này chứ?
Tối hôm đó, khi tỉnh lại, Tra Sâm Lăng đã dọn sẵn một bàn cơm chờ tôi.
"Trong những việc anh hứa với tôi, rốt cuộc có việc nào anh tự làm được và làm cho ra hồn không?"
Tôi uể oải vừa ăn vừa hỏi.
Lần này hình như anh ta hút máu hơi nhiều, tôi phải ăn bù cho lại sức.
"Chuyện công việc thì chắc chắn không vấn đề!" - Giọng anh ta đầy kiên quyết.
Tôi tin thật.
Tin đến nỗi, sáng hôm sau khi bị nhân sự của công ty lớn nhất thành phố tiễn thẳng ra khỏi cửa, tôi cũng chỉ hơi muốn đâm anh ta thành cái rổ, chứ không hẳn muốn đánh chết anh ta.
Ấy vậy mà anh ta chẳng thấy có lỗi gì.
"Tôi vốn có chút quen biết với phó tổng của họ, tối qua định vào mơ nói ông ta hôm nay giúp cô một tay.”
“Ai ngờ tối qua ông ta ôm gái suốt đêm, chẳng ngủ chút nào.”
Tôi cười khẩy: "Quen biết? Quen kiểu gì? Là kiểu ông ta tiểu thẳng lên đầu anh để “bón phân” cho anh sao?"
Mặt Tra Sâm Lăng sầm xuống, anh ta liền cầm bình nước dội lên người “tưới” mấy cái.
Tôi tiếp tục châm chọc: "Sao? Lại bị khô héo à, gốc cây tinh già?"
Anh ta nhìn tôi chằm chằm một lúc, rồi ngửa đầu thở dài đầy bất lực: